Nhà Báo Việt Thường

Nhà Báo Việt Thường

Tìm kiếm bài Blog than huu cua Nha Bao Việt Thường xin gõ chữ vào đây

Loading...

Sunday, October 3, 2010

VNCH-Thuyền trưởng Romano từng đi lính ở Việt Nam đã nợ ơn cứu tử của một người lính Việt Nam vô danh

Khép lại một quá khứ, thanh thản

Ngày mai, tại một nhà thờ nhỏ ở Providence, tiểu bang Rhode Island, một thuyền nhân Việt Nam năm xưa sẽ hội ngộ cùng ân nhân từng cứu mình, 29 năm về trước. Cuộc hội ngộ, như cơ hội để người chịu ơn nói lời tri ân. Cuộc hội ngộ, cũng là thời điểm đặt dấu chấm hết cho nỗi ray rứt, để những thuyền nhân này khép lại một quá khứ, thanh thản.

Kể từ khi đặt chân đến mảnh đất tự do Hoa Kỳ vào Tháng Chín, 1981, bà Nguyễn Diệu Liên Hương đã luôn khắc ghi trong lòng rằng, sẽ có ngày bà tìm cách trả ơn người thuyền trưởng đã cứu chiếc tàu vượt biên, trên đó có bà cùng hai đứa con nhỏ của mình.

Chiếc phong bì màu vàng, với chiếc business card thuyền trưởng Charles Romano trao cho bà Liên Hương, cùng tờ giấy mà bà ghi chép những chuyện xảy ra trong thời gian 3 ngày lưu trú trên chiếc tàu của ông Romano. (Hình: Bà Nguyễn Diệu Liên Hương)

Bà Liên Hương xem tấm “business card” duy nhất mà ông thuyền trưởng người Mỹ, tên là Charles Romano Jr., trao cho bà trước lúc chia tay như một báu vật. Bà cất nó vào một chiếc phong bì, gói cẩn thận cùng vài bộ quần áo mà mình và hai đứa con mặc lúc đi vượt biên, như một kỷ vật.

Cuộc sống của một di dân buổi đầu quay vòng với việc hòa nhập, ổn định, kiếm sống, đã khiến người thuyền nhân tạm gác chuyện tìm kiếm, liên lạc với vị ân nhân của mình.

Thời gian trôi qua, khi đã khá thành công trong vai trò của một nha sĩ, các con đều đã khôn lớn, trưởng thành, nha sĩ Liên Hương muốn tìm đến tạ ơn người đã mang lại cuộc sống ổn định vững chãi cho gia đình mình, thì đó lại là lúc bà “không thể nào tìm ra chiếc phong bì ngày trước.”

Người thuyền nhân năm xưa cứ cảm thấy ray rứt, “Mỗi năm, cứ đến dịp Lễ Tạ Ơn, lòng tôi lại xốn xang một món nợ cứu mạng chưa trả được. Tôi cứ tìm hoài chiếc phong bì có đựng tấm business card mà ông thuyền trưởng đã cho, nhưng tìm hoài vẫn không thấy.”

Bà cho rằng, có lẽ trong một lần dọn nhà, con trai bà đã bán đi chiếc tủ cùng tất cả mọi thứ trong đó, có luôn cả tấm business card của viên thuyền trưởng.

Bà Liên Hương không nhớ tên vị ân nhân, không nhớ cả con tàu mang tên gì. Chỉ nhớ một điều: “Ông thuyền trưởng sống ở tiểu bang Rdohe Island.”

Chiếc phong bì ngả màu vàng

Không người nào trên chiếc thuyền đi cùng bà Liên Hương năm đó còn giữ chút gì dấu tích của viên thuyền trưởng năm xưa.

Bà Nguyễn Diệu Liên Hương (thứ 2, từ trái) cùng chồng và gia đình con cháu. Ðây là tấm hình mà bà Liên Hương sẽ mang tặng thuyền trưởng Charles Romano, cùng dòng chữ “Những nụ cười sẽ không hiện hữu nếu không có tấm lòng của thuyền trưởng Romano.” Người đứng thứ nhì, bên phải, là ông Trần Huỳnh Châu, phu quân nha sĩ Liên Hương. (Hình: Bà Nguyễn Diệu Liên Hương cung cấp)

Gần 30 năm, mọi chuyện dường như đã trôi vào quên lãng thì một điều bất ngờ xảy đến vào một ngày cuối Tháng Tám vừa qua.

“Tối đó, tôi đang ngồi xem thợ lát lại cái sàn nhà bằng gỗ. Lúc đó, thấy người thợ bị vướng mấy cuốn sách, tôi đến phụ đẩy sách vào,” bà kể. “Khi đẩy mấy cuốn sách cho sát vào trong thì bỗng nhiên một chiếc phong bì màu vàng lòi ra.”

Ðưa tay kéo chiếc phong bì ra, người thuyền nhân năm nào thấy “tim mình như thót lại” khi nhìn thấy dòng chữ “Tài liệu vượt biên.”

“Tôi mừng quá chừng luôn, phát khóc luôn. Tôi vừa cười, vừa khóc, vừa la lên cho cả nhà hay khi tìm ra tấm business card của vị ân nhân.” Giọng bà Liên Hương vẫn còn xúc động khi kể lại cho phóng viên Người Việt nghe vào ngày hôm sau.

Với địa chỉ có trên tấm business card, bà viết ngay một lá thư gửi tới thuyền trưởng Charles Romano nhắc lại câu chuyện cứu người năm xưa.

“Tôi cứ cầu mong ông ta vẫn còn sống để mình còn có dịp đền ơn. Tính ra ông cũng khoảng 70 tuổi rồi.”

Bốn ngày sau, một lần nữa, nỗi xúc động của bà lại được đẩy lên tột cùng khi nhận được email của vợ thuyền trưởng Romano - bà Debra Romano.

Trong thư, bà Debra Romano cho biết, bà viết email thay chồng vì “ông không có địa chỉ email riêng,” và “ông chỉ có thể chơi 'mah jong' trên máy vi tính mà thôi.”

“Tôi và các con tôi đã nghe rất nhiều lần câu chuyện cứu quý vị,” bà Romano viết. Trong email, bà Romano nói chồng mình “xúc động và rất vui” khi biết gia đình người thuyền nhân Việt Nam năm nào, nay đã ổn định.

Hiện tại, thuyền trưởng Romano, 70 tuổi, đã về hưu sau nhiều năm gắn bó cuộc đời mình cùng sự nghiệp trên biển cả.

Có điều, vợ thuyền trưởng Romano viết: “Mỗi ngày chồng tôi đều suy nghĩ về quãng đời mà ông bị đẩy vào cuộc chiến. Tôi đã cố gắng nói với chồng tôi rằng ông ấy đã cứu được vô số người, như bà và gia đình bà chẳng hạn. Hôm nay, lá thư của bà giúp tôi minh chứng cho chồng tôi thấy rằng, cuộc sống vốn rất công bằng, trời cao luôn có mắt, và ông có cả những đền bù xứng đáng.”

Chưa dừng lại ở đó, sau ngày bà Liên Hương nhận được email từ bà Romano, thuyền trưởng Romano đã trực tiếp gọi điện thoại hàn huyên.

Bà Liên Hương kể lại: “Nghe giọng ông ấy mà tôi muốn khóc luôn. Tôi hỏi, ‘Ông còn nhớ tôi không?’ Ông bảo rằng ông vẫn còn nhớ. Ông nói ông còn giữ cả bảng danh sách 52 người trên chiếc ghe đi cùng tôi khi đó nữa.”

Những ngày này, 29 năm trước...

Cách đây 29 năm, tối ngày 9 Tháng Năm, 1981, một chiếc ghe nhỏ rời Mỹ Tho, mang theo trên đó 52 người tìm đường ra biển với khát vọng sẽ cập bến tự do.

Thế nhưng, bến tự do chưa kịp hiện hình, chiếc ghe nhỏ đã bắt đầu trục trặc ở ngày thứ 3 của hành trình.

Ghe lúc chạy lúc không.

Chân vịt bị hư.

Ghe bị tràn nước.

Xăng cạn.

Nước ngọt không có.

Mọi người trên ghe càng hoang mang hơn khi nhiều tàu lớn lướt ngang đã bỏ qua tín hiệu cầu cứu của họ.

Trong cơn tuyệt vọng, ánh sáng của ngọn đèn giàn khoan trên biển đã làm bừng lên hy vọng cho 52 con người khốn khổ.

Ðáp lại tín hiệu cầu cứu, chiếc tàu hộ tống giàn khoan của Mỹ mang tên MV. Rainbow cho phép chiếc ghe được áp sát.

Bà Liên Hương cùng một người đàn ông trên ghe xin phép được lên tàu gặp thuyền trưởng. Viên thuyền trưởng đó chính là ông Charles Romano Jr.

Thuyền trưởng Romano hứa cung cấp xăng dầu, la bàn, thức ăn, nước uống và chỉ đường cho chiếc ghe tiếp tục hành trình.

Tuy nhiên, khi biết tình trạng chiếc ghe không thể đi tiếp, viên thuyền trưởng đồng ý cho tất cả 52 người lên tàu MV. Rainbow.

Họ được đối xử tử tế trên chiếc tàu MV. Rainbow ba ngày.

Do là tàu hộ tống giàn khoan, MV. Rainbow phải ở yên vị trí đó. Ðến trưa ngày thứ ba, tàu Osa Jaguar của Ðức cập sát tàu MV. Rainbow để đưa những thuyền nhân Việt Nam đi tiếp hành trình.

Có điều, “đó là một ngày bão lớn,” hai chiếc tàu MV. Rainbow và Osa Jaguar không thể đậu sát vào nhau bởi những cơn va đập mạnh sẽ gây nguy hiểm.

Ðể chuyển người qua tàu Osa Jauar, các thủy thủ đoàn của MV. Rainbow phải đặt từng nhóm vài người ngồi vào một chiếc lưới, có hai thủy thủ đứng hai bên và dùng cần cẩu đưa sang trong nỗi khiếp hãi và tiếng khóc của phần đông phụ nữ và trẻ con.

Cuối cùng, 52 người ra đi từ Mỹ Tho đã được đưa tới đảo Kuku vào ngày 16 Tháng Năm, 1982.

“Ðiều gì sẽ xảy ra, nếu chúng tôi tự đi tiếp hành trình của mình, khi cơn bão ập đến?” Bà Liên Hương tự hỏi - một câu hỏi, cũng là câu nói tự nhủ lòng.

Có một điều mà bà nhớ mãi, đó là lý do vì sao thuyền trưởng Romano đã đồng ý cứu chiếc ghe trong khi bao nhiêu con tàu khác đều bỏ mặc.

“Thuyền trưởng Romano từng đi lính ở Việt Nam và đã nợ ơn cứu tử của một người lính Việt Nam vô danh. Cho nên việc cứu những người vượt biên Việt Nam này khiến ông cảm thấy lòng thanh thản.” Bà Liên Hương nhớ lại điều ông Romano từng kể.

Như những câu chuyện thần thoại với một kết thúc có hậu, trưa ngày Chủ Nhật, 3 Tháng Mười này, bà Nguyễn Diệu Liên Hương, từ Quận Cam, California, và ông Nguyễn Hữu Ðể, ở Massachusetts, người đã cùng bà Hương xin lên tàu gặp viên thuyền trưởng năm xưa, sẽ hội ngộ cùng ân nhân của mình, cựu thuyền trưởng Charles Romano, ngay tại Rdohe Island.


Một câu chuyện cứu vớt người Việt tỵ nạn csVN trên biễn Dông dầy cãm dộng với cuộc tái ngộ với vị thuyền trưỡng NHÂN ÁI sau 29 năm xa cách

'Ðã có văn bản không nhận người tị nạn lên tàu,' nhưng, một thuyền trưởng, cựu Navy Seal HK, đã cứu 52 thuyền nhân Việt Nam, 29 năm về trước.

Ngọc Lan
PROVIDENCE, Rhode Island
- Một trong những “câu chuyện cãm dộng nhất” mà nhiều người dân của thành phố Providence ở Rhode Island từng được nghe, đã được kể ra vào trưa Chủ Nhật, 3 tháng 10 vừa qua, tại ngôi nhà thờ St. Martin Episcopal.

Cuộc hội ngộ sau 29 năm có được nhờ tình cờ tìm lại được tấm “business card” mà mọi người đang chuyền nhau xem. Từ trái: Ông Nguyễn Hữu Ðể, Bác Sĩ Denis Moonan (bạn ông Romano), bà Liên Hương, cô con gái lớn của thuyền trưởng Romano, truyền trưởng Romano, vợ thuyền trưởng, và cô Carly, con gái thứ 3 của thuyền trưởng.


Ðó là câu chuyện của những thuyền nhân Việt Nam vượt biển tìm tự do bất chấp hiểm nguy.
Ðó là câu chuyện của người thuyền trưởng, vì “không muốn nhìn thấy người ta phải chết,” đã bất chấp lệnh cấm, và cho người tị nạn được lên tàu của mình.
Ðó là câu chuyện những người chịu ơn, đi tìm để được nói lời tri ân với ân nhân mình, sau gần ba thập kỷ.
Ðó là câu chuyện của ngày hội ngộ sau 29 năm.

Những thuyền nhân Việt Nam năm xưa đến thăm nhà thuyền trưởng Romano. Vợ chồng thuyền trưởng đứng hàng trên cùng.



Tấm danh thiếp bị lạc

Nha Sĩ Nguyễn Diệu Liên Hương ở quận Cam, từ hai mươi mấy năm qua, cứ khắc khoải trong lòng mối ơn cứu mạng chưa kịp đền đáp với vị ân nhân của mình là thuyền trưởng chiếc tàu vớt thuyền vượt biên của cô.
Thuyền trưởng Charles Romano là người đã cứu bà Liên Hương, 2 người con nhỏ của bà, cùng 49 người khác đi cùng bà trên chiếc ghe vượt biên từ Mỹ Tho vào ngày 9 tháng 5 năm 1981. Tuy nhiên, sau khi sang đến Mỹ, bà Liên Hương đã làm thất lạc tấm business card, dấu tích duy nhất có thể liên lạc với người ơn của mình.
Sau hơn 29 năm, vào một ngày cuối tháng 8 vừa qua, trong một lúc tình cờ khi lát lại sàn nhà, bà Liên Hương đã vô tình nhìn thấy chiếc phong bì đựng “Tài liệu vượt biên” trong đó có tấm business card của thuyền trưởng Romano. Ngay sau đó, bà đã viết thư gửi đến cho viên thuyền trưởng năm nào.

Xem lại những hình ảnh về Việt Nam mà thuyền trưởng Romano còn lưu giữ cùng thư của bà Liên Hương gửi năm 1981, 1982, và danh sách 52 thuyền nhân được thuyền trưởng cứu vớt. Từ trái: cô Nguyễn Thị Thuận, thuyền trưởng Romano, ông Châu Tr ần, chồng bà Liên Hương, bà Liên Hương, bà Debra, vợ thuyền trưởng, anh Sơn Nguyễn và mẹ anh, bà Trúc Mai.


Và cuộc gặp gỡ đã diễn ra ngay tại thành phố thuyền trưởng Romano đã sống suốt mấy mươi năm qua, và ngay tại ngôi nhà của ông ở tiểu bang Rhode Island .

Nước mắt và nụ cười

Thuyền trưởng Romano, 70 tuổi, với gương mặt phúc hậu, chống gậy đứng ngay cửa một căn phòng nhỏ bên trong nhà thờ chào đón mọi người.
Bà Debra Romano, vợ thuyền trưởng, tự tay nắn nót viết hai chữ “Chào Mừng” bằng tiếng Việt trên tấm giấy đặt trang trọng trên bàn.
Gương mặt người thuyền trưởng, gương mặt vợ ông, bạn bè ông và tất cả những người có mặt tại nhà thờ ngày hôm đó biểu lộ một sự cảm kích và một tình cảm thật đặc biệt.
Không phải chỉ có Nha Sĩ Liên Hương, mà có tới 3 gia đình đi gặp ông Romano hôm đó. Có ông Nguyễn Hữu Ðể cùng con trai tên Sơn Nguyễn đến từ tiểu bang Connecticut, và cô Nguyễn Thị Thuận, đến từ tiểu bang Massachusetts. Họ là những thuyền nhân năm xưa có mặt trên chiếc ghe được thuyền trưởng Romano cứu sống, nay cùng gia đình đến, để ôm chầm lấy vị ân nhân của mình sau ngần ấy năm gặp lại.
Câu chuyện năm nào sống lại trong lòng mọi người. Mọi người khóc, cười nhắc lại những ký ức.

Thuyền trưởng Charles Romano, người đã bất chấp lệnh cấm để cứu 52 thuyền nhân Việt Nam.


Bà Nguyễn Diệu Liên Hương, hiện là một nha sĩ ở Orange County, kể lại câu chuyện không chiếc tàu lớn nào đi ngang chịu đáp lại tín hiệu cầu cứu của những người trên ghe bà khi chiếc ghe bắt đầu gặp trục trặc, không nước uống, hết xăng, hư máy.
Bà nói trong nước mắt: “Tối đó, tôi nhìn các con tôi. Tôi thấy chúng hoàn toàn vô tội. Các con tôi còn quá nhỏ, một đứa mới lên 6, một đứa mới lên 5, chúng nào biết gì là tự do, biết gì là chế độ độc tài. Thế mà tôi đã mang chúng ra khỏi nhà, đặt chúng vào nguy hiểm. Tôi đã không bảo vệ được các con tôi. Tôi cảm thấy mình tồi tệ quá.”
Mang theo tấm ảnh chụp tất cả các thành viên trong gia đình cùng những nụ cười rạng rỡ, bà Hương nói với cựu thuyền trưởng Romano: “Những nụ cười này làm sao có được nếu không có tấm lòng của ông ra tay cứu chúng tôi?”
Ông Nguyễn Hữu Ðể, hiện là đang làm việc cho một công ty in ấn ở West Hartford , cũng xúc động nói về tình cảnh tuyệt vọng của ông khi đó. Ông Ðể nói cảm xúc của ông khi được chiếc tàu Rainbow của thuyền trưởng Romano cứu vớt giống như cảm giác “chết đi sống lại, sống như trên thiên đường vậy.”
“Ông thuyền trưởng cho chúng tôi ở phòng lạnh, cho ăn uống thỏa thuê. Ông còn cho mọi người viết thư và cho máy bay bay vào Singapore để gửi thư của chúng tôi về báo tin cho gia đình nữa,” ông Ðể kể.

Một sốhình ảnhđược lưu giữ cùng tờ giấy bạc Việt Nam do m ột thuyền nhân trên tàu ký tặng lại cho thuyền trưởng Romano.


Anh Sơn Nguyễn, con trai ông Ðể, đang làm CPA cho công ty Blum Shapiro ở Connecticut, cũng có mặt trên chiếc ghe năm xưa, khi mới 8 tuổi, nói một cách chân thành: “Tôi còn quá nhỏ để nhớ tường tận từng chi tiết. Nhưng tôi biết nhờ ông, nhờ tấm lòng của ông, tôi mới có được ngày hôm nay.”
Cô Nguyễn Thị Thuận, hiện đang làm việc tại Trung Tâm Y Tế Ðại Học Boston, ở Massachusetts, kể với mọi người câu chuyện về ngày mà cha mẹ cô đã muốn cô cùng anh trai cô theo chiếc tàu vượt biên tìm đường đến tự do. Cô chỉ biết rằng mình đã nằm bẹp suốt thời gian trên tàu, và điều mà cô nhớ nhất là “thuyền trưởng Romano đã làm tái sinh cuộc sống của tôi.”
Người kể chuyện khóc. Người nghe cũng khóc.
Cô Carly Romano , 25 tuổi, con gái thuyền trưởng Romano, vừa đứng nghe câu chuyện của các thuyền nhân, những người lần đầu tiên cô gặp trong đời, vừa nghe câu chuyện kể về hành động cha cô, vừa liên tục đưa tay lau nước mắt.
“Tôi không biết phải nói như thế nào nữa. Giờ đây tôi mới nghe được cả câu chuyện,” cô Carly vừa đưa tay đặt lên ngực, vừa cố kìm chế những giọt nước mắt rơi trên đôi mắt đỏ hoe. “Tất cả đều quá sức tưởng tượng. Cha tôi đã làm một điều tuyệt vời. Cha tôi đã chỉ cho tôi thấy bài học về lòng nhân ái. Tôi cũng hiểu những điều mà trước giờ tôi chưa bao giờ hiểu về những người tị nạn đã mang cả gia đình đi tìm tự do là như thế nào. Tôi tự hào về cha tôi. Tôi hiểu hơn về cuộc đời.”

Chuyện bây giờ mới kể

Sau cuộc gặp gỡ ở nhà thờ St. Martin Episcopal, thuyền trưởng Charles Romano mời mọi người đến thăm ngôi nhà của ông.
Sau những bỡ ngỡ của một người không quen nhận sự cám ơn, hay đúng hơn không ngờ hành động mà ông cho là “bình thường” lại được mọi người đón nhận bằng một sự trân trọng đến như vậy, thuyền trưởng Romano bắt đầu tâm sự về những điều mà đến tận bây giờ, sau hơn 29 năm, những người được ông cứu vớt mới được biết đến.
“Nhiều chiếc tàu đi qua đã không cứu các bạn, tôi biết chứ. Bởi đã có văn bản yêu cầu không được nhận bất cứ người tị nạn nào lên tàu. Chúng tôi chỉ được phép giúp đỡ thực phẩm hay những hỗ trợ để các bạn có thể đi đến Kuala Lumpur hay Indonesia thôi. Nhưng tôi biết trước là sẽ có bão, mà bão trên đại dương thì thật là kinh khủng.” Thuyền trưởng Romano nói.
Ông quay nhìn phóng viên Người Việt và nói một cách thoải mái: “Tôi nghĩ gì khi quyết định cứu họ à? Chỉ đơn giản là tôi không muốn họ chết. Tôi thấy có quá nhiều con nít và phụ nữ trên chiếc ghe đó.”
Thuyền trưởng Romano, một “Navy Seal” Hoa Kỳ, từng tham chiến ở Việt Nam tất cả ba lần, lần đầu vào năm 1960, sau đó là từ năm 1966 đến 1968, và được tặng thưởng cả thảy năm “Purple Hearts.”
Ông nhắc những địa danh mà ông đã đến trong tư cách một người lính như Long Xuyên, Củ Chi, Vàm Cỏ Ðông, Tây Ninh, Bến Lức.
Ông còn giữ lại rất nhiều hình ảnh ở Việt Nam ngày trước, trong đó, không chỉ có hình ảnh của những người lính, mà có rất nhiều những hình ảnh ông bất ngờ chụp được: hình những người thanh niên cỡi trâu, hình một cô nữ sinh mặc áo dài đi trên phố Sài Gòn, hình những làng xóm nông thôn.
Thuyền trưởng Romano nói về tâm trạng ông bị dằn vặt khi bị ném vào cuộc chiến. “Lần đầu tiên tôi giết người, tôi đã tự nói với lương tâm mình rằng tôi đã làm một điều tệ hại nhất trong đời. Bạn mà điều xấu, bạn sẽ nhận lấy hậu quả xấu. Tôi hiểu điều đó. Nhưng tôi phải làm gì đây?”
Tuy nhiên, sự xuất hiện của những thuyền nhân được ông cứu vớt năm xưa là một dấu hiệu lạc quan để thuyền trưởng có thể “vượt qua những băn khoăn ray rứt của một người sùng đạo,” như lời vợ ông chia sẻ.
Bà Romano mang ra cho mọi người xem lại một bảng danh sách viết tay tên họ, năm sinh, giới tính của 52 người trên tàu mà ông đã cứu.
Ông Ðể thốt lên: “Danh sách này tôi viết! Ðây là nét chữ của tôi!” Sau chừng nấy năm, chính ông Ðể cũng đã quên mất mình chính là người viết danh sách này.
Ông Romano cũng cho xem bức điện tín khiển trách ông đã vớt người tỵ nạn.
Thuyền nhân năm xưa Nguyễn Hữu Ðể thắc mắc: “Tại sao ông biết ông làm như vậy là trái luật mà ông vẫn làm? Ông không sợ điều gì sẽ ảnh hưởng đến ông sao?”
Thuyền trưởng rất tự tin: “Nếu tôi làm theo những lời họ yêu cầu, thì các bạn đã chết hết rồi. Khi ở trên tàu, tôi là thuyền trưởng, tôi có quyền quyết định. Tôi làm điều tôi cho là đúng và tôi phải làm.”
Ðiều bất ngờ hơn là trong số những thứ ông Romano vẫn còn cất giữ có cả 2 lá thư do bà Nguyễn Diệu Liên Hương gửi cho ông từ năm 1981, ngay sau khi bà tới Mỹ, và một lá thư viết năm 1982.
“Tôi không hề nhớ đến những lá thư này. Nhưng như vậy là tôi cũng vui lắm. Rõ ràng chúng tôi đã không quên ông ấy ngay từ lúc đó. Chỉ có điều có thể vì ông không trả lời, rồi cuộc sống bận bụi, tôi cũng quên đi, cho đến lúc muốn tìm thì lại không tìm ra tấm business card nữa,” bà Hương nói.
Thuyền trưởng thì cho rằng có lẽ thời gian đó ông không có nhà, ông đang trên những chuyến hải hành.
Tất cả đều trôi vào quên lãng, cho đến ngày ông nhận được lá thư của bà Hương.
“Thật không thể tưởng tượng được khi nhận được lá thư của bà Hương. Tôi không tin đó là thật. Tôi bị shock. Thật là tuyệt vời khi nghe tin con trai bà ấy nay đã là một kỹ sư làm việc cho hải quân. Tôi nhớ khi đó nó còn nhỏ lắm, tôi còn băn khoăn không biết nó sẽ sống sót, tồn tại như thế nào, vậy mà bây giờ nó đã là một người đàn ông. Tôi vẫn nhớ con tàu ấy. Sau đó thì tôi không còn có cơ hội cứu thêm con tàu nào khác.” Viên thuyền trưởng cười nói.
Sau gần 3 thập kỷ, cuộc hội ngộ trong một ngày dường như không đủ cho nhiều điều muốn nói, nhiều câu chuyện muốn kể.
Bà Elke Moonan, một giáo sư đại học đã về hưu, một người bạn lâu năm của thuyền trưởng Romano, tham dự buổi gặp gỡ từ đầu đến cuối, nói: “Tôi chỉ có thể nói câu chuyện này quá cảm động. Tôi là bạn của thuyền trưởng từ mấy chục năm nay. Tôi biết ông ấy đã có một đời sống tinh thần không mấy ổn định kể từ khi về hưu. Nhưng rất cám ơn sự hiện diện của mọi người ngày hôm nay, sau khi đã cố công tìm kiếm tin tức của ông ấy. Tôi tin rằng sau lần này tinh thần ông ấy sẽ được vực dậy. Thật là tuyệt vời. Tôi sẽ kể tiếp câu chuyện này cho bạn bè tôi nghe. Ðó là một câu chuyện hay nhất trong số những câu chuyện hay tôi từng nghe.”


No comments:

Thời Sự "Nóng"





------------------------------------------

---------------------------------------------------------
Vân Anh -Ngày 1 tháng 10 Hà Nội Chính Thức Bán Nước Cho Bắc Kinh
----------------------------------------





There was an error in this gadget