Nhà Báo Việt Thường

Nhà Báo Việt Thường

Tìm kiếm bài Blog than huu cua Nha Bao Việt Thường xin gõ chữ vào đây

Saturday, January 30, 2010

NB Việt Thường -Phải Gọi Đúng Tên -Đúng Tội Của việt gian Cộng Sản

video
Audio -Phải Gọi Đúng Tên -Đúng Tội Của việt gian Cộng Sản

NB Viet Thuong Việt gian Cộng Sản có vô thần không ?

video
Audio Việt gian Cộng Sản có vô thần không ?





NB Viet Thuong -Màn Kịch Dân chủ hạ màn hay mở rộng ?

video
Audio -Màn Kịch Dân chủ hạ màn hay mở rộng ?



VG giết người Bùi Tín





hàng triệu quân cán chính VNCH bị tù không án, không xét xử.

người tù HO













NB Viet Thuong Kinh Nghiệm Viết Lách

video
Audio NB Viet Thuong Kinh Nghiệm Viết Lách

Friday, January 29, 2010

NB Viet Thuong- Viet & Lách-Màn Kịch Dân Chủ cuội

Audio 1- Viết và Lách
Audio 2- Màn Kịch Dân chủ hạ màn hay mở rộng ?
Audio 3 Việi gian Cộng Sản có vô thần không ?
Xin bấm vào link trên nếu không nghe am thanh




video
Audio 1- Viết và Lách




video
Audio 2- Màn Kịch Dân chủ hạ màn hay mở rộng ?


video
Audio 3 Việi gian Cộng Sản có vô thần không ?


VG giết người Bùi Tín





hàng triệu quân cán chính VNCH bị tù không án, không xét xử.

người tù HO













Tuesday, January 19, 2010

VGCS-Hội nghị Việt kiều : Lê Văn Ninh (TX) và BS Nguyễn Ý Đức (TX) đã làm gì ?

Hội nghị Việt kiều : Lê Văn Ninh (TX) và BS Nguyễn Ý Đức (TX) đã làm gì ?

Hội nghị Việt kiều 2009 :
Lê Văn Ninh (TX) và BS Nguyễn Ý Đức (TX) đã làm gì ?
Xin mời quí vị đón đọc và xem mặt hai tên VC nằm vùng ở Texas làm gì và nói gì trong dịp về tham dự Hội nghị Việt kiều ở Hà nội.
Lê Văn Ninh (Texas) viếng thăm lăng bác Hồ.
CSVN in sách và chức ra mắt sách cho BS Nguyễn Ý Đức (Texas)
LÊ VĂN NINH
Tường thut cuc "viếng thăm lăng HChí Minh" ti Hà ni ca nhng "đại biu kiu bào dHi nghngười Vit nước ngoài ln thnht" , viết về Lê Văn Ninh như sau :
Ngày 21-11-2009 : Tình cm vi Bác trong lòng các đại biu luôn dt dào vi biết bao cm xúc. Nhng tình cm y được hun đúc trong my chc năm qua và luôn được các đại biu trân trng.


Ông Lê Văn Ninh (bên trái) cùng ông Lê Trọng Văn (kiều bào Mỹ) bên Lăng Chủ tịch Hồ Chí Minh
Ông Lê Văn Ninh (kiu bào M) bày t: Năm 1945, ông sng ti phCa Bc, Hà Ni. Khi y ông mi 7 tui và được bố đưa đến trường Bo H(Chu Văn An ngày nay) để nghe cHvnói chuyn. Sau đó, khi ri Hà Ni sơ tán vquê, qua bt cngôi làng nào ông cũng bt gp hình nh thân thương ca Bác Hqua nhng bc nh như đamg mm cười và dõi theo ông. Tháng 8/1954, ông ri Hà Ni vào Sài Gòn và tháng 4/1975 ông sang M. Từ đó đến nay dp vdHi nghngười Vit Nam nước ngoài toàn thế gii ln thnht cũng là ln đầu tiên ông vthăm li đất nước, thăm li Hà Ni sau bao năm xa cách. Và nim vinh dvà xúc động hơn na là ông được vào thăm Lăng Chtch HChí Minh. Ông cho biết, Mông được đọc nhiu tư liu vcH, vlãnh tmà ông luôn kính trng. Vic UNESCO công nhn cHlà danh nhân văn hóa, ông nhn thy cHkhông nhng có nh hưởng ln ti dân tc Vit Nam mà còn có nh hưởng ti các nước khác trên thế gii. Ông cũng cho biết: ông luôn khâm phc đời sng gin dca cHvà sau 64 năm ri nhưng tình cm ca ông vi cHkhông bao githay đổi.
BS NGUYỄN Ý ĐỨC
Quehuongonline. vn
Thứ năm, 26/11/2009, 16:01:17 PM

Giới thiệu sách của kiều bào Mỹ Nguyễn Ý Đức ở Texas
Nhân dịp về tham dự Hội nghị Việt kiều ở Hà nội Sở Văn hóa Thể thao và Du lịch CSVN tổ chức giới thiệu sách cho BS Nguyễn Ý Đức, Texas
|

Sáng nay (25/11), tại Thư viện Hà Nội, Sở Văn hóa Thể thao và Du lịch phối hợp với Thư viện Hà Nội giới thiệu cuốn sách “Sức khỏe người cao tuổi” do Bác sĩ – Tiến sĩ Y khoa Nguyễn Ý Đức (Việt kiều Mỹ) biên soạn và Nhà Xuất bản Lao động ấn hành.
Sức khỏe người cao tuổi đang là một vấn đề ngày càng được xã hội quan tâm. Bản thân người cao tuổi muốn hiểu biết và phòng tránh những bệnh tật cho mình, con cháu cần hiểu biết để chăm sóc ông bà, cha mẹ. Sự hiểu biết này rất cần thiết và quan trọng vì nó còn có thể giúp chúng ta hợp tác với bác sĩ trong việc chữa trị nếu chẳng may lâm bệnh. Chính vì vậy bản thân nhu cầu mỗi người là cần trang bị những hiểu biết căn bản.
Đáp ứng nhu cầu đó, cuốn sách “Sức khỏe người cao tuổi” chính là một chút kiến thức cần thiết cho hành trang của đời người, dù là đang ở đoạn giữa hay là đoạn cuối. Trong cuốn sách này, Bác sĩ Nguyễn Ý Đức đã liệt kê ra đủ các loại bệnh và các câu chuyện về sức khỏe của người cao niên có thể gặp phải trong đời sống thường nhật.


Bác sĩ – Tiến sĩ Y khoa Nguyễn Ý Đức giới thiệu sách
"Sức khỏe người cao tuổi"
Trong “Sức khỏe người cao tuổi”, bác sĩ Nguyễn Ý Đức trình bày nhiều nội dung phong phú và rất cần thiết, đáng quan tâm với người cao tuổi với 5 phần chính đó là: Những thay đổi với tuổi già; Bệnh thường thấy ở người cao tuổi; Đời sống tinh thần; An toàn tuổi già; Kỹ thuật – thử nghiệm.
“Sức khỏe người cao tuổi” là món quà đầy ý nghĩa của bác sĩ Nguyễn Ý Đức gửi tới người cao tuổi.
Tiến sĩ Y khoa Nguyễn Ý Đức quê ở Hải Dương, hiện đang sinh sống tại tiểu bang Texas, Hoa Kỳ. Ông tốt nghiệp Tiến sĩ Y khoa tại trường Đại học Y Dược Sài Gòn năm 1963 và hành nghề về Y khoa tại Việt Nam và Hoa Kỳ trên 40 năm. Ông rất quen thuộc với bạn đọc qua các bài viết về sức khỏe dinh dưỡng trên báo chí. Ông hợp tác với nhiều tạp chí, nhật báo như: Sức khỏe và Đời sống; Sài Gòn tiếp thị; Thuốc và sức khỏe; Khoa học phổ thông; Tạp chí Quê Hương; chương trình phát thanh VOA; RFI; RFA; và truyền hình trong nước để phổ biến các thông tin y học, nâng cao sức khỏe dân chúng.
Tiến sĩ Y khoa Nguyễn Ý Đức là tác giả của nhiều sách và bài viết tiếng Việt về sức khỏe, dinh dưỡng và những vấn đề y tế xã hội đã được in, phát hành ở Việt Nam và nước ngoài.
Những tác phẩm đã xuất bản như:
1. Thuốc Mỹ chữa bệnh ta, 1977
2. An hưởng tuổi vàng, 2000 – 2004
3. Sức khỏe và đời sống, 2001
4. Dinh dưỡng và thực phẩm, 2004
5. Dinh dưỡng và sức khỏe, 2004
6. Dinh dưỡng và điều trị, 2004
7. Câu chuyện thầy lang, sáu tập, 2006
8. An toan và sức khỏe nghề nghiệp
9. Cẩm nang phục hồi tâm bệnh, 2007
10. Những điều cần biết để phòng ngừa bệnh tật, 2008
11. Những bệnh thường gặp ở người cao tuổi.

Cao quang ánh-Ý KIẾN CỦA NGƯỜI DÂN TRONG NƯỚC-DÂN BIỂU LIÊN BANG HOA KỲ CAO QUANG ÁNH

Ý KIẾN CỦA MỘT NGƯỜI DÂN TRONG NƯỚC QUA


CHUYẾN VIẾNG THĂM VIỆT NAM CỦA DÂN BIỂU LIÊN BANG HOA KỲ CAO QUANG ÁNH

Xin được nhắc lại một lần nữa rằng tôi chỉ là một người dân Việt Nam, không ở Mỹ nên tôi không hề biết về nền chính trị cũng như sinh hoạt chính trị bên đó, tôi chỉ phát biểu những gì tôi thấy, tôi nghĩ về mục đích chuyến đi, cách viếng thăm và người dân Việt có biết gì đến ông Cao Quang Ánh hay không.

A/ Mục đích chuyến đi của ông Ánh là đến Việt Nam tìm hiểu tình hình kinh tế Việt Nam, giúp Việt Nam xây dựng một hệ thống giáo dục tiên tiến như Mỹ đang có hầu mong tạo nền tảng vững chắc thúc đẩy tiến trình dân chủ, tự do và nhân quyền ở Việt Nam. Trong khi đó Chính phủ Việt Nam rất ao ước, mong sớm được giúp đỡ. Thưa ông Ánh như vậy có đúng ý định của ông không ạ ?
Vậy tôi xin hỏi ông câu thứ nhất rằng :

I/ XIN ÔNG HÃY CHỨNG MINH CHO TÔI THẤY LUẬN ĐỀ KHOA HỌC LÀ : KHI HỆ THỐNG GIÁO DỤC VIỆT NAM PHÁT TRIỂN THÌ KÉO THEO NỀN TỰ DO, DÂN CHỦ VÀ NHÂN QUYỀN SẼ ĐƯỢC PHÁT TRIỂN THEO. XIN ÔNG NÊU LÊN CÁC MỐI LIÊN KẾT CHẶT CHẼ GIỮA NỀN GIÁO DỤC PHÁT TRIỂN VÀ DÂN CHỦ, TỰ DO, NHÂN QUYỀN ?

Trong khi chờ đợi câu trả lời của ông tôi xin nêu ý kiến của tôi như sau :

NẾU ÔNG LÀM NHƯ TRÊN THÌ ÔNG ĐÃ BƯỚC VÀO BẨY CỦA ĐẢNG CỘNG SẢN RỒI ĐÓ.

Theo tôi nhìn thấy HOÀN TOÀN KHÔNG CÓ MỐI LIÊN HỆ BIỆN CHỨNG NÀO GIỮA HAI VẾ CỦA MỆNH ĐỀ : GIÁO DỤC PHÁT TRIỂN KÉO THEO NHÂN QUYỀN CẢI THIỆN.

Thưa ông Ánh mệnh đề trên tôi đã từng nghe người bà con với tôi – đã từng sĩ quan cao cấp của quân đội Việt Nam Cộng Hòa nói với tôi rồi, cách đây gần 20 năm lận, khoảng năm 1990. Ông ấy nói với tôi rằng : “ Rồi đây ở Việt Nam, CỘNG SẢN CON SẼ ĐÁNH CỘNG SẢN CHA.”

Tôi không hiểu gì cả nên hỏi lại ông : Cậu giải thích giùm con – CỘNG SẢN CON SẼ ĐÁNH CỘNG SẢN CHA là sao con không hiểu ?

Ông ấy nói rằng khi các thế hệ trẻ được đi du học nước ngoài về, họ sẽ mang theo kiến thức quản lý tiến bộ của phương tây áp dụng Việt Nam làm tan rã lý thuyết Cộng sản.

Lúc đó tôi còn trẻ, chưa có nhiều kiến thức, chưa đọc nhiều tài liệu do hải ngoại đăng tải nên gật gù khen hay, quá đúng.

Nhưng than ôi, ngày nay 20 năm sau nghe lại mục đích chuyến đi của ông cũng giống như lời nói của Cậu tôi năm xưa, đối chiếu lại tình hình thực tế Việt Nam tôi nhận ra mình quá ư là ấu trĩ, quá ư ngu ngốc khi tin là sẽ có CỘNG SẢN CON SẼ ĐÁNH CỘNG SẢN CHA.

Tôi xin chứng minh sự ngu ngốc của tôi cũng như của những ai tin là GIÁO DỤC PHÁT TRIỂN KÉO THEO NHÂN QUYỀN CẢI THIỆN.

Đã hơn 10 năm qua, các chương trình học bổng của Chính phủ Mỹ nổi tiếng ở Việt Nam như FULBRIGHT, VEF (VIETNAM EDUCATION FOUNDATION) . . . . . . . .đào tạo thạc sĩ. Ở Canada, Anh, Úc, Nhật hay Pháp cũng có. Tôi chỉ biết là Chương trình Fulbright mỗi năm cả nước Việt Nam được Đại Sứ quán Mỹ tuyển 25 học viên xuất sắc được sang Mỹ đào tạo thạc sĩ khoảng 2 năm 6 tháng. Như vậy khoảng 10 năm nay riêng chương trình Fulbright đã đào tạo được khoảng 250 học viên xuất sắc trở về Việt Nam làm việc, tôi tạm tính các chương trình học bổng khác cũng khoảng 750 học viên trong 10 năm qua. Vị chi khoảng 1000 học viên được hưởng đạo tạo thạc sĩ từ ngân sách chính phủ Mỹ, Pháp, Úc, Nhật . . . . . còn chưa biết số lượng học viên đi du học tự túc là bao nhiêu, nhưng đã là rất nhiều ở Việt Nam rồi.

Vậy sau khi trở về Việt Nam họ đã làm gì được cho NỀN DÂN CHỦ, TỰ DO, NHÂN QUYỀN cho nhân dân Việt Nam. Tôi thấy hầu như BẰNG KHÔNG. May thay có vài người vừa lóe lên như Lê Công Định, Nguyễn Tiến Trung . . . . . vừa mới viết được vài bài báo, thì bị bắt ngay.

Còn lại hàng ngàn người tốt nghiệp ở nước ngoài hiện đang ở đâu không thấy trong phong trào đòi tự do nhân quyền cho nhân dân, phải chăng họ đang được trọng dụng trong các Cơ quan quản lý nhà nước để từng bước cải tổ dần nên chính trị Việt Nam. Xin thưa với ông là KHÔNG CÓ AI TRONG ĐÓ CẢ ĐÂU, đừng hy vọng hảo huyền ông Ánh ạ.

Cả phía chính quyền CS và du sinh trở về đều không thể chấp nhận nhau được.

Phía bộ máy CS được hình thành từ những tên học hành lem nhem – kiến thức Mác Lê Nin giẻ rách không dùng được, đăng ký học các khóa tại chức bằng GIẢ – bằng ĐỂU tràn lan, Chúng chỉ ngoi lên được nhờ tài luồn cúi và chạy chọt. Vậy bọn này có bao giờ chấp nhận chịu sự điều hành của người giỏi hơn nó đâu. Vậy là bọn chúng cô lập, bè phái tẩy chay người du học, một thời gian họ chán nản buộc phải ra đi. Hơn nữa những du sinh không thể chấp nhận lối làm việc quan liệu của bộ máy CS, lương ít lậu nhiều, mánh khóe chơi nhau . . . . . . Trong khi đó ngoài hệ thống nhà nước thì các Công ty nước ngoài đang đầu tư, Văn phòng của các tổ chức phi chính phủ ở Việt Nam đang chào đón họ với mức lương cao, cung cách làm việc chuyên nghiệp, vậy là họ sà vào hết tất cả 2 loại hình này. Với tư cách là một Dân Biểu ông có thể làm cuộc khảo sát để công bố cho Chính Phủ Mỹ và nhân dân được biết hiệu quả của chương trình giáo dục Mỹ dành cho Việt Nam.

Còn nhân dân Việt Nam được hưởng cái dân chủ, tự do nào hơn không ? Sau hơn 10 năm họ không được thêm gì cả. Vậy ai là người hưởng lợi từ những chương trình giáo dục này. Tôi xin trả lời chính xác là chính những du sinh là người hưởng lợi nhất. Họ được đi học không phải vì tự do nhân quyền cho nhân dân Việt Nam, mà bọn này đi học vì cá nhân họ, vì miếng cơm manh áo của gia đình họ, nên họ quên ngay những gì đã được hưởng trong mấy năm trời học ở nước ngoài. Về Việt Nam, việc đầu tiên là tìm ngày các văn phòng phi chính phủ, công ty nước ngoài nộp đơn xin việc. Với tấm bằng danh giá từ nước ngoài về họ dễ dàng được tuyển dụng với mức lương cao ở Việt Nam, thấp nhất cũng 600-700USD/ tháng, cao thì cũng 1,200-1,500 USD/ tháng. Họ hãnh diện với bạn bè, bà con hàng xóm với mức lương này, không hề biết đến cuộc đấu tranh dân chủ ở hải ngoại ra sao, ở Việt Nam như thế nào. Khi những du sinh này gặp nhau mối quan tâm của bọn chúng chỉ là cá nhân họ mà thôi : Mày xây nhà chưa ? Đã mua xe hơi chưa ? Hết mối quan tâm. Tôi đã quen vài thằng đã tốt nghiệp Mỹ về là như thế đó, những “ hạt nhận tốt” như vậy đó, kết quả của chương trính GIÁO DỤC mà ông đang ủng hộ cho Việt Nam là vậy đó ông Ánh ạ.

Tôi khuyên ông nên tìm đọc bài viết của giáo sư Hoàng Tụy “ Giáo dục Việt Nam – xin cho tôi nói thẳng” Đọc ổng sẽ thấy sự bệ rạc, thối nát và te tua của một hệ thống giáo dục CS xây dựng từ năm 1954 đến nay ở VN. Chỉ vì đăng bài này mà tờ báo điện tử
tiasang.com bị đóng. Một bài viết chỉ nêu sơ sài thôi mà còn bị khóa miệng ngay tức thì, một tờ báo của bọn CS mà chúng còn thẳng tay không thương tiếc huống hồ ông hy vọng làm việc gãi ngứa cho CS để chúng cho dân Việt Nam hưởng tự do nhân quyền ư.

Không có cái ngớ ngẩn nào như cái ngớ ngẩn này ông Ánh ạ.

Để hiểu được nền giáo dục Việt Nam mà ông định kêu gọi giúp đỡ, tôi nghĩ ông nên tìm hiểu từ cái CĂN BẢN NHẤT. Một trong cái căn bản nhất tôi nêu đây không biết ông đã biết chưa – đó là bằng cấp. Hiện nay nói đến chuyện bằng cấp ở Việt Nam có 3 từ : BẰNG THẬT, BẰNG GIẢ VÀ BẰNG ĐỄU. Với 2 từ đầu tiên chắc ông hiểu nghĩa rồi, còn từ thứ 3 : Bằng đễu – ông có biết nó có nghĩa là gì không ? Nó là bằng giả những lại là bằng thật, nó là bằng thật nhưng lại là giả đấy ông ạ. Nói tóm lại nó KHÔNG PHẢI THẬT, CŨNG KHÔNG PHẢI GIẢ. Tôi xin giải thích để ông rõ như sau :

Quy trình để có được tấm bằng thật là :

1/ Thi tuyển vào đạt thì đăng ký học

2/ Trong quá trình học phải hoàn thành tất cả các bài kiểm tra, bài luận, bài thí nghiệm . . . . đạt điểm tối thiểu điểm 5 ( trong thang điểm Việt Nam là 10)

3/ Phải vượt qua được bài thi tốt nghiệp hay luận văn tốt nghiệp.

Và như vậy được cấp BẰNG THẬT.

Ông có biết rằng lâu nay, các quan chức Việt Nam muốn lên lương, muốn tiến thân thì phải có bằng Tiến sĩ, Thạc sĩ hay Đại Học. Nếu không có được thì bọn chúng sẽ bị “ dậm chân tại chỗ” tức là không tiến hoặc không lùi trong con đường sự nghiệp, hoặc tệ hơn nếu không có bằng cấp thì chúng sẽ bị sa thải – đây là điều chúng sợ nhất. Vì nếu bị sa thải, với học vấn kém cỏi thì chúng sẽ bị đói, không ai tuyển dụng, không làm nên trò trống gì. Bám vào hệ thống công quyền chúng sẽ được tồn tại bằng cách hưởng lương thấp, nhưng mánh mung cực kỳ dễ nên sống khỏe, tách ra khỏi hệ thống này chúng được xem như người chết rồi.

Muốn tồn tại chúng phải có bằng, muốn có bằng thật chúng phải đi học, mà đi học là việc chúng không thể học được vì nhiều lý do lắm : trình độ kém làm sao tiếp thu kiến thức mới, lâu nay quen nhậu nhẹt mánh mung rồi giờ đầu óc chúng chai sạn rồi, không thể nạp kiến thức nữa. Muốn tồn tại chúng phải bằng mọi giá có tấm bằng. Vậy là chúng làm bằng 2 cách sau để có được tấm bằng nộp cho cấp trên như sau:

1/ Mua bằng giả : tức là bằng được in như thật nhưng không hề có lưu chiểu tại trường cấp nên dễ dàng bị phát hiện.

Đã có nhiều tên mua bằng kiểu này bị lật tẩy nên bọn khác thấy sợ không dám áp dụng nữa, vậy là chúng sáng tạo ra một cách độc đáo khác là không đi học vẫn có bằng.

2/ Lấy Bằng Đễu :

Chúng sẽ tìm thuê một sinh viên chính quy, đăng ký thi tuyển vào một lớp tại chức nào đó, nhưng tên người đăng ký là tên của thằng cán bộ, không phải tên của sinh viên học thay.

Trong suốt quá trình học, người sinh viên này đều có mặt đầy đủ, dự thi tất cả các bài thi đầy đủ kể cả thì tốt nghiệp ra trường, nhưng tất cả đều phải đứng tên thằng cán bộ này, người sinh viên chỉ đóng vai diễn thôi. Cuối cùng trường sẽ cấp BẰNG THẬT cho thằng cán bộ đó – dù hắn không một ngày đi học.

Đáp lại sự học thế của người sinh viên- thằng cán bộ phải trả “ lương” đóng vai trong suốt mấy năm học. Mà tiền thì chúng tham nhũng vô tư.

Vậy là chúng vẫn được tăng lương, được thăng chức, thêm nhiều bổng lộc hơn.

B/ VỀ VIỆC CẤP VISA NHẬP CẢNH CHO ÔNG ANH :

Tôi nghe ông kể rằng trước đây chính quyền CS đã không cấp Visa cho ông, nhưng sau đó họ đưa ra hai điều kiện nếu ông chấp nhận thì cấp Visa và ông đã chấp nhận, điều kiện 1 thì tôi không nghe rõ là điều kiện gì, tôi chỉ nghe rõ điều kiện 2 là không được tổ chức họp báo ( PRESS CONFERENCE).

Thưa ông, ông chấp nhận điều kiện hai có nghĩa là ông chấp nhận cho chính quyền CS BỊT MIỆNG ÔNG, như chúng đã bịt miệng Cha Lý tại phiên tòa ô nhục. Bức ảnh chụp đó chắc ông đã xem nhiều lần, vì nó đã được truyền đi khắp thế giới, hình ảnh biểu trưng cho vấn nạn của nhân dân Việt Nam ngày nay.

Tôi coi hành động này là bước đầu ông đã đầu hàng CS rồi.

Ông nói ông yêu nước, yêu dân Việt vậy khi đến Việt Nam ông phải được quyền nói cho dân Việt ông đến Việt Nam để giúp cải thiện nhân quyền, nhưng CS đã bịt miệng ông rồi thì cả 86 triệu người dân Việt đâu biết đến ông, đâu biết ông gặp ai làm gì.

Nhưng ông đến Việt Nam không phải vì lý do cá nhân, không phải cá nhân ông tự đến, mà ông đến với tư cách DÂN BIỂU LIÊN BANG HOA KỲ, thật đáng tự hào làm sao. Vậy thì bọn CS phải tôn trọng ông – tôn trong vai trò Dân Biểu của ông – và cũng chính là tôn trọng nước Mỹ. Đáng ra, với tư cách đó ông có toàn quyền đi bất cứ đâu trên đất nước Việt Nam để thăm và tìm hiểu, được gặp bất cứ công dân Việt nào mà ông muốn gặp để trao đổi về tình hình nhân quyền tại Việt Nam như Hòa Thượng Thích Quảng Độ đang bị quản thúc trong chùa, Linh Mục Lý đang bị giam tù, bà Trần Khải Thanh Thủy cũng vậy, kể cả nhóm sắp bị đem ra xét xử như ông Lê Công Định, Nguyễn Tiến Trung, Huỳnh Duy Thức . .. . . . . . và cả ông Trần Anh Kim vừa mới bị kết án 5 năm 6 tháng tù vì lên án chế độ. Rồi một cô gái thuộc hàng LIỆT NỮ đang bị giam cầm là LÊ THỊ CÔNG NHÂN, để ông thông báo cho họ biết rằng họ không đơn độc, mà ngoài nhà tù này nhiều người vẫn nhớ tới và ủng hộ họ tiếp tục đấu tranh anh dũng. Ngược lại ông sẽ thông báo cho người Việt hải ngoại và dân Việt trong nước biết tình hình sức khỏe, quan trong là tinh thần bất khuất của họ trong tù.

Một Dân Biểu Liên Bang của Hoa Kỳ vừa đặt chân đến sân bay Nội Bài đã đưa cái mặt cho bọn CS DÁN TẤM BĂNG KEO KHÓA MIỆNG, thì thử hỏi ông làm sao hiểu được tình hình Việt Nam mà kêu gọi đồng bào hải ngoại giúp ông ủng hộ chương trình giúp Việt Nam xây dựng hệ thống giáo dục hiện đại.

Ông đến với tư cách một Dân Biểu Liên Bang Hoa Kỳ, đến để trợ giúp cho Việt Nam về tài chính, kiến thức, cách thức quản lý và cơ sở vật chất cho hệ thống giáo dục Việt Nam, chứ ông đâu đến Việt Nam để ăn bám bọn CS mà ông lại chấp nhận ở thế hèn hạ là phải bị BỊT MIỆNG rồi mới nhập cảnh Việt Nam.

Đáng ra bọn CS phải trải thảm đỏ, nâng niu ông, tạo mọi điều kiện để ông có thể tìm hiểu VN –

Ông phải được họp báo, được truyền hình trực tiếp các buổi nói chuyện của ông với quan chức CS, được các báo CS đăng bài, phỏng vấn và thông báo cho toàn dân VN biết.

đằng này chúng canh giữ ông như một tội phạm, cho ông gặp những người chúng muốn, gặp vài quan chức CS bàn chuyện chúng cần (cần tiền để xây dựng hệ thống giáo dục), chứ tôi không hề nghe ông kể chuyện dân muốn, và lời hứa của các quan chức CS sẽ làm cho dân là gì ….. tuyệt nhiên không hề có một chút gì giá trị đối với dân cả.

Ông thấy không, có cái chế độ nào hành xử quái đản như chế độ Hà Nội không ?

Chúng tiếp ông với cương vị là thượng khách, nhưng chúng lại dán băng keo lên miệng vị thượng khách này.

Người dân Việt Nam bị mang tiếng là đối tượng hưởng lợi từ các chương trình của Mỹ, nhưng họ không hề hay biết một chút gì cả về chuyến đi, mục đích hay kế hoạch của ông cả. Mà người hưởng lợi do chương trình trợ giúp của Mỹ đối với Việt Nam đó là :

1/ Đối tượng hưởng lợi thứ nhất là LIÊN MINH MA QUỸ giữa quan chức và bọn Mafia nhà thầu xây dựng trường học, nhà cung cấp thiết bị trường học, . . . . . . . thông qua đấu thầu ma, chúng siêu hạng về khoản này. Chúng sẽ giao cho một nhóm quản lý trường học, thư viện, phòng thí nghiệm, ký túc xá ….. một đống công trình kém chất lượng chỉ sử tối đa 2 đến 3 năm sau đã xuống cấp trấm trọng, chúng lại kêu ca vòi vĩnh Mỹ cho tiền tu bổ, sửa sang. Được cho tiền chúng lại ăn tiếp. Cái vòng lặp là vậy đó.

2/ Con cái những tên quan tham nhũng sẽ được vào học những trường tiêu chuẩn quốc tế mở ở VN – vì họ mới có tiền đóng học phí – bọn này học xong, dùng kiến thức học được sẽ kết hợp với quyền lực của cha hắn – đẻ ra những công ty cổ phần Mafia có vốn lớn, khống chế thị trường VN – bóc lột lại người dân Việt này – tôi liên liệu rằng sẽ có những công ty hàng không, Viễn thông, dầu khí tư nhân ra đời mà vốn đầu tư sẽ là nguồn tài trợ của Chính phủ Mỹ cho chương trình giáo dục VN đấy ông Ánh ạ. Chớ dại mà chui vào rọ CS.

Con em người dân thấp cổ bé họng chỉ được hưởng một quyền duy nhất là : CHẠY XE ĐẾN CỔNG TRƯỜNG QUỐC TẾ XÂY BẰNG TIỀN CHÍNH PHỦ MỸ, ĐỨNG NGOÀI CỔNG NHÌN MÀ THÈM RỒI . . . . . . RA VỀ.

Thưa ông Ánh, ngồi ở Việt Nam nghe lại ông trả lời các câu hỏi của đài hải ngoại, ông nói rằng sẽ giúp Việt Nam mà tôi thấy ông lơ mơ chẳng khác mấy ông Dân Biểu gốc Mỹ đã từng làm, toàn nói viễn vông trên trời, rồi viện trợ tiền cho CS ăn sạch, dân chẳng biết đến cái đặc ân đó chứ đừng nói được hưởng. Tôi nhớ hình như thời Tổng Thống Geogre Bush (con) trước khi hết nhiệm kỳ thứ 2 ông ấy có ký một khoản viện trợ không hoàn lại cho Việt Nam để trợ giúp công tác phòng ngừa và chữa trị bệnh HIV ở Việt Nam. Gói tài trợ trị giá khoảng 1 tỷ đô la. Hiện nay có ai báo cho dân Mỹ biết 1 tỷ đô la đó được CS VN dùng vào việc gì ? hết bao nhiêu ? Người bị HIV được hưởng bao nhiêu. Vô túi bọn quan chức CS bao nhiêu ?

Một việc làm phí phạm tiền của dân Mỹ để nuôi mập bọn CS mà thôi.

Ông hãy thay đổi cách làm cũ đi.. Phải đi vào chi tiết cụ thể, đừng viễn vông nữa ông Ánh à.

Tôi xin hiến kế cho ông cách mà người dân sẽ hưỡng thụ trực tiếp từ chương trình giáo dục mà ông đang dự định làm như sau :

Chính quyền CS luôn muốn có một hệ thống giáo dục hiện đại – OK Mỹ hứa sẽ giúp.

NHƯNG ông hãy yêu cầu Chính quyền CS phải thể hiện thiện chí trước khi bàn chuyện giúp bằng cách :

TỔNG BÍ TƯ NÔNG ĐỨC MẠNH HAY ÔNG CHỦ TỊCH NƯỚC NGUYỄN MINH TRIẾT PHẢI: TUYÊN BỐ HỦY BỎ NHỮNG BÀI HỌC : TRIẾT HỌC MÁC LÊ NIN, KINH TẾ CHÍNH TRỊ MÁC-LÊ ,TƯ TƯỞNG HỒ CHÍ MINH , LỊCH SỬ ĐẢNG VIỆT NAM. TRONG HỆ ĐÀO TẠO ĐẠI HỌC VÀ CAO ĐẲNG TẠI VIỆT NAM NGÀY NAY.

Vì hệ giáo dục Mỹ không hề chấp nhận hệ tư tưởng CS nhồi sọ cho sinh viên. Nên không thể nhồi nhét – vô bổ nữa, kêu gọi nhà cầm quyền hãy có lương tâm, thương xót cho cả triệu sinh viên phải đọc, học và trả lời đúng như sách viết, dù loại sách này họ biết nó không còn giá trị nữa.

Cả triệu sinh viên chán ngán phải nhai cái giẻ rách lý luận này, họ ước ao vứt vào sọt rác để có thêm thời gian học sâu chuyên môn của mình. Nhưng bọn lãnh đạo dốt muốn cho sinh viên phải dốt theo, bằng cách ép buộc học những thứ ngu xuẩn đó để không thể giỏi hơn chúng được.

Nếu ông vận động làm được điều này thì cả triệu sinh viên Việt Nam cảm ơn ông lắm lắm. Rồi các thế hệ trẻ sau này cũng sẽ được hưởng lợi tiếp theo. Làm được như vậy ông đã giải phóng được một phần sự áp chế của CS.

Nhưng tôi cho rằng khi ông nêu vấn đề này thì bọn chúng sẽ “giãy nảy” lên mà xem. Chúng sẽ không chấp nhận đâu. Nếu vậy thì ông sẽ làm gì. Theo tôi nếu một yêu cầu chính đáng này mà chúng từ chối thì ông cũng đừng nên tiếp tục chương trình làm gì, dân vẫn khổ, quan chức thêm giàu mà thôi.

Thư đã dài, hy vọng ông đọc được những dòng này xuất phát từ tâm trí trong sang của một người dân trong nước.

Tôi mong sẽ được lắng nghe ý kiến phản hồi của ông sau khi đọc được lá thư này của tôi.

Monday, January 18, 2010

DLHTN-ĐỒNG CHIÊM, CÁI BẪY SẬP

ĐỒNG CHIÊM, CÁI BẪY SẬP

Duyên-Lãng Hà Tiến Nhất


Tháng 01-2007, sau khi Nguyễn Tấn Dũng sang Roma gặp Đức Giáo Hoàng về, thì xẩy ra vụ tượng Đức Mẹ Pieta tại giáo xứ Đồng Đinh, Phát Diệm, bị đập phá.

Tháng 9-2009, cũng Nguyễn Tấn Dũng, đi Âu Châu để vận động đầu tư, tuyên bố tuyệt đối không trả lại các tài sản, đất đai lại cho Giáo Hội Công Giáo VN, khi trở về, thì ngôi trường học của giáo xứ Loan Lý tại Huế bị chiếm đoạt bằng bạo lực.

Tháng 12-2009, sau khi Nguyễn Minh Triết đi Roma yết kiến Đức Giáo Hoàng trở về chưa đầy một tháng, thì có việc nhà cầm quyền địa phương đưa công an lên Núi Thờ của giáo xứ Đồng Chiêm, gần Hànội, để chỉ triệt hạ cây Thánh Giá dựng trên đó. Điểm đáng ghi nhận là sự kiện này xẩy ra trùng hợp khít khao với lịch trình viếng thăm VN của một phái đoàn Quốc Hội Hoa Kỳ, trong đó có dân biểu Cao Quang Ánh, một người VN tỵ nạn CS là thành viên. Điều lạ lùng là DB Ánh đang khi còn ở VN, đã không biết việc xẩy ra, nên không nói gì. Mãi cho tới khi trở lại Hoa Kỳ rồi, ông mới lên tiếng: “Tôi nghĩ đây không phải là việc làm của chính quyền, mà của một trong những người cấp nhỏ.”

Chuyện quan trọng xẩy ra, tại sao DB Cao Quang Ánh đã không biết để lên tiếng kịp thời. Tại sao về Mỹ ông mới lên tiếng, và còn lên tiếng để chạy tội cho bọn đầu lãnh Hànội như thế. Hành động đập phá Thánh Giá tại Đồng Chiêm là chủ trương của ban lãnh đạo trung ương đảng và nhà nước VGCS hay chỉ là việc làm tùy tiện của các cấp thừa hành tại địa phương như DB Cao Quang Ánh nhận định? Đây là vấn đề thật sự quan trọng, liên quan đến đường lối, chính sách của đảng VGCS chứ không phải chuyện tầm thường. Chỉ một chút hiểu biết về VGCS thôi, thì sẽ thấy rằng chúng giăng ra cái bẫy và đã mau chóng tóm gọn được con mồi.


Đồng Chiêm Trong Ngày Về Của Một Người Tỵ Nạn Thành Công

Chuyện xẩy ra tại giáo xứ Đồng Chiêm được báo chí tường thuật như sau: “Vào lúc 2 giờ sáng ngày 6 tháng 1 năm 2010, các lực lượng vũ trang của nhà cầm quyền Việt Nam vào khoảng 600 cho đến 1.000 người gồm dân quân tự vệ, công an, và cảnh sát cơ động với súng ống, chó nghiệp vụ, dùi cui, lựu đạn cay đã phong tỏa các giáo xứ Nghĩa Ải, Tụy Hiền, Đồng Chiêm, chặn lại tất cả các lối đi và khu vực Núi Thờ. Họ bắt đầu triệt hạ và đập phá Thánh Giá bằng bê tông trên núi này. Trước hành động phạm thánh như vậy, giáo dân Đồng Chiêm đã kêu gọi họ ngừng ngay những hành vi xúc phạm đó. Thế nhưng giáo dân đã bị cảnh sát ném lựu đạn cay và một số đã bị đánh đập tàn nhẫn trong đó có hai người bị thương nặng hiện đang còn phải nằm bệnh viện để điều trị.” (VietCatholic News 15-01-2010)

Trong nhiều ngày sau khi đã triệt hạ cây Thánh Giá, bọn công an côn đồ còn áp dụng nhiều hình thức đàn áp khác nhắm vào các linh mục, tu sĩ, và giáo dân liên quan đến vấn đề giáo xứ Đồng Chiêm, như bắt người, đánh đập linh mục và ký giả, đổ đá trục lộ giao thông để phong tỏa lối vào Đồng Chiêm, lục xoát nhiều nữ tu viện tại Hànội v.v. Với tất cả các hành vi đạo tặc và côn đồ trên được đem ra áp dụng, VGCS nhắm đến lợi lộc gì. Và đây là câu trả lời: “Giáo xứ Đồng Chiêm, một xứ đạo nghèo, riêng cái tên Đồng Chiêm đã nói lên sự đói nghèo ở mảnh đất ngập lụt này. Giáo dân đàn ông ở đây phải đi làm ăn xa xôi để nuôi sống gia đình. Việc đi làm ăn xa xôi, cô đơn và nhiều vất vả đã mang về giáo xứ này nhiều căn bệnh nguy hiểm. Có lẽ không nơi nào, một giáo xứ nhỏ, lại có nhiều người nhiễm HIV như ở đây. Ở đó không có tài sản để tranh chấp với ai, nhà nước và giáo xứ không có tranh chấp nào với Núi Thờ là nghĩa trang của giáo xứ cả hơn trăm năm nay. Ở đó cũng không có công trình quốc phòng, quân sự hay bất cứ dự án nào của quốc gia để ảnh hưởng….” (VietCatholic News 14-1-2010: Không thể là chuyện tranh chấp và không thể không lên tiếng - Song Hà)

Trong những vụ đàn áp khác trước đây tại Thái Hà, Tòa Khâm Sứ, Tam Tòa, Loan Lý và nhiều nơi khác, VGCS nhắm đến cái lợi trước mắt là tiền bạc, và cái lợi khác là gián tiếp triệt hạ ảnh hưởng của tôn giáo. Những mảnh đất hay cơ sở cướp được có thể đem bán thu về tiền tươi hàng triệu dollars, hoặc biến thành nơi kinh doanh kiếm lợi. Yên trí hơn, tôn giáo không còn phương tiện để sinh hoạt chống lại CS nữa. Dưới chân ngọn núi Chẽ (hay Núi Thờ) là một nghĩa trang lâu đời, có hàng trăm năm, của giáo dân Đồng Chiêm, với hàng ngàn ngôi mộ. Như thế bọn VGCS ban đêm kéo đến đập phá cây Thánh Giá trên đỉnh núi để ăn cái giải gì? Tìm kiếm lợi lộc gì ở đấy? Cây Thánh Giá dựng trên núi đã hàng mấy chúc năm, nếu cho là xây cất bất hợp pháp, thì tại sao không cấm ngay từ khi bắt đầu xây? Lại nữa, dưới chân Thánh Giá là khu nghĩa trang, mồ mả cũng xây thì có là bất hợp pháp không? Những người chết trong các ngôi mộ kia, họ nằm đấy hợp pháp hay bất hợp pháp? Những ngôi mộ có sổ đen sổ đỏ hay giấy tờ gì chứng minh là hợp pháp không? Người chết là tín hữu, và cây Thánh Giá là biểu tượng của Đấng mà họ tôn thờ. VGCS triệt hạ cây Thánh Giá, sao không triệt phá luôn cả các mồ mả là hai thực tại liên hệ với nhau và luôn luôn đi đôi với nhau. Nghĩa trang riêng của người công giáo có cái dấu hiệu là cây Thánh Giá. Đó là điều ai cũng biết. Tại sao bọn Việt gian côn đồ chỉ bứng cây Thánh Giá. Đó là sự vô lý của vấn đề. Điều đó cho thấy, VGCS chủ tâm hủy diệt biểu tượng tôn giáo, nói cách khác là “triệt phá đạo”. Đó là kết luận duy nhất hợp lý cho vấn đề.

Sự kiện Đồng Chiên xẩy ra đúng vào lúc một phái đoàn Quốc Hội Hoa Kỳ đến thăm Việt Nam, trong đó có DB Cao Quang Ánh là một người VN tỵ nạn CS. Ngay khi DB Ánh còn đang công tác tại Việt Nam, tôi đã có viết một bài về chuyến đi của ông, nhan đề “Cậu Ánh Đi Sứ”. Bài này viết dưới dạng văn phiếm mục đích là tránh nặng nề và để cho dễ đọc. BD Ánh là một nhà tu xuất mới buớc vào làm chính trị đã thành công lớn liền, đắc cử làm dân biểu Quốc Hội Liên Bang. Tôi có cái nhìn về ông Ánh cũng giống như vói GS Nguyễn Chánh Kết, hai nhà tu xuất làm chính trị. Cả hai đều lương thiện, thành thật, có tâm hồn, nhưng lại ngây thơ, một đức tính rất dễ thương của con nít, và nếu có nữa thì chỉ nên có ở một nhà tu hành, nhưng người làm chính trị không nên và không bao giờ được có. Trong bài Cậu Ánh Đi Sứ, tôi kể câu chuyện rất xưa của nước Tầu thời Chiến Quốc, tể tướng Án Anh nước Tề đi sứ sang Tấn, hy vọng quí độc giả, đặc biệt DB Cao Quang Ánh, nếu muốn, có thể học hỏi được một cái gì hay trong đó chăng. Án Anh mặc áo rách, đi ngựa gầy, ngồi xe cà rịch cà tàng đi vào đền vua nước Tấn, nhưng đã làm cho vua tôi nước Tấn nể phục. Mặc dù ông thân hình nhỏ bé, nhưng cái tài lương đống của ông đã làm cho nước Tề trở nên cường thịnh. DB Cao Quang Ánh đi sứ VGCS, mặc dù là một người tỵ nạn, nhưng đã không gây rắc rối, mà còn củng cố thêm sự giao hảo giữa chánh quyền Mỹ và VGCS, được báo chí trong nước ca tụng là một chỉ dấu cho thấy. Đó là một thành công xét theo lập trường chính trị “Tôi ngay thờ Chúa, gái thờ chồng”. Nhưng trên quan điểm chống cộng của người tỵ nạn, tôi đã nói rất rõ, ông Cao Quang Ánh là một Dân Biểu Hoa Kỳ, ông được người dân Hoa Kỳ bầu lên và làm việc cho nước Mỹ, chứ không phải cho nước VNCH. Tôi còn nhấn mạnh, quyền lợi của dân tộc VN và của Hoa Kỳ chưa bao giờ đi song song và cùng chiều. Cho nên, người Việt tỵ nạn không nên kỳ vọng quá đáng vào đường lối của ông Ánh. Khi nói: “Dù còn bất đồng ý kiến trong một số vấn đề, nhưng tôi hy vọng hai bên sẽ hiểu nhau hơn và cùng làm việc cho tương lai của hai nước”, DB Cao Quang Ánh trên cương vị một Dân Biểu Mỹ không có gì đáng trách. Nhưng trên cương vị là một người VN tỵ nạn, ông Cao Quang Ánh đã không còn giữ quan điểm của người tỵ nạn nữa, và đã để mất đi phần nào cảm tình đồng hương dành cho ông. Lời tuyên bố trên cho thấy ông Ánh đi theo con đường mà chính quyền Mỹ luôn cổ võ và đẩy người tỵ nạn đi vào, là trở về phục tùng VGCS.


Đồng Chiêm Dưới Con Mắt Của DB Cao Quang Ánh

Cũng bởi DB Cao Quang Ánh là một con người thành thật như nhận xét của chúng tôi ở trên, nên mọi việc trong chuyến đi cũng như quan điểm và lập trường của ông liên quan đến các hoạt động trong chuyến đi đều được ông tuôn ra hết. Vì thế mà chúng ta mới biết được, trước các diễn biến nóng bỏng tại VN, ông suy nghĩ và hành động ra sao.

Trước hết nói đến mục đích của chuyến đi của ông, ông nói để nghiên cứu giải quyết vấn đề mìn bẫy mà quân đội Hoa Kỳ còn để lại sau chiến tranh. Nhưng đồng thời ông lại còn nói là để tìm hiểu những thay đổi tại VN. Vậy cái nào mới là mục đích chính. Nếu là để tìm hiểu thì ông tìm hiểu được những gì khi bị trói buộc bởi những điều kiện mà ông đã phải cam kết với kẻ cấp chiếu khán cho ông? Ông không được phép tiếp xúc với những nhà bất đồng chính kiến, không được thăm gặp các tù nhân lương tâm. Như thế thì ông hy vọng biết được cái gì? Chỉ tiếp xúc với các quan chức CS và thân nhân của ông thôi, sự hiểu biết của ông về những thay đổi tại VN được đánh giá như thế nào. Những tòa nhà cao tầng sang trọng, những cơ sở làm ăn khang trang cho ông thấy VN có phát triển, nhưng những cái đó thực sự nằm trong tay ai thì chắc chắn ông ông thể biết được. Chỉ hội họp, tiệc tùng trong những ngôi lầu son gác tía, tham quan, du ngoạn những chỗ xa hoa đài các, DB Ánh biết được cái gì. Chắc chắn ông không nhìn thấy hàng ngàn, hàng vạn những đứa trẻ thơ bị ném ra ngoài lề đường, không biết được người con gái VN phải bán thân làm đĩ tại khắp nơi trên thế giới, VN đứng đầu thế giới về nạn phá thai, ông cũng không thể hay rằng có nhiều sinh viên đại học phải bán đi một trái thận trong người để tiếp tục đèn sách v.v. Đấy là những nét thay đổi lớn tại VN. Nói chung VN có thay đổi thật, nhưng thay đổi theo chiều hướng đi xuống, căn cứ theo cái mốc khởi đầu là chế độ mà thân phụ của DB Cao Quang Ánh là một sĩ quan phục vụ.

DB Cao Quang Ánh đến Hànội ngày 5-01 thì ngay ngày hôm sau xẩy ra biến cố Đồng Chiêm. Một biến cố quan trọng như thế cả thế giới hay tin ngay sau đó. Không lý tòa đại sứ Hoa Kỳ tại Hànội không biết? Nếu tòa đại sứ biết, không thể nào họ không thông báo tin tức cho các vị dân cử của họ có mặt tại chỗ hay. DB Ánh không được thông báo, điều đó thậm vô lý. Khi được báo chí hỏi, DB Ánh trả lời là cho mãi tới khi ông qua Cam Bốt hay Lào mới biết được. Điều tệ hại hơn nữa là ông không nhớ nổi chắc chắn lúc biết sự kiện Đồng Chiêm, ông đang ở Cam Bốt hay ở Lào. Có thể nghi ngờ rằng DB Ánh đang tìm cách dấu quanh, nhưng câu trả lời của ông đã tố cáo ông. Không biết DB Cao Quang Ánh đã nhìn ra chưa, VGCS lưu manh đã giương bẫy để triệt ông. Ông là một vị dân cử công giáo, có tinh thần chống cộng. Điều đó ai cũng thấy và tất nhiên VGCS rất sợ. Ông trở về quê hương, chúng bầy ra trò triệt hạ cây Thánh Giá ở Đồng Chiêm, nhưng lại ra điều kiện không cho ông lên tiếng, không cho họp báo để bịt miệng ông. Vấn đề đáng lý phải lên tiếng cấp thời, thì ông đã không được phép mở miệng. Hệ quả là ông trở nên một người xa lạ đối với đồng bào của ông. Họ hết còn tin tưởng và ủng hộ ông nữa. VGCS chỉ muốn có thế, và chúng đã thành công.

Một điểm khác nữa là trong thái độ xử trí công việc, DB Cao Quang Ánh đã tỏ ra là một con người thiếu bản lãnh của một nhà chính trị. Bà DB Loretta Sanchez trước đây có lần sang VN về vấn đề nhân quyền, nhưng bà đã không chấp nhận các điều kiện của VGCS đòi hỏi để được nhập cảnh. Bà Sanchez tuy là một dân biểu nhưng bà đi với tư cách cá nhân, còn DB Cao Quang Ánh đi trong phái đoàn chính thức của Hạ Viện Mỹ. Hai tư cách đó khác nhau xa lắm. Ông Ánh là người VN. Bà Sanchez không phải là người Việt, mà còn là một phụ nữ. Ông là một đấng mày râu VN, nhưng tỏ ra hèn và nhát hơn một vị nữ lưu gốc Spanish. Trong lãnh vực hoạt động cho quyền lợi của VN, xem ra DB Cao Quang Ánh thua xa bà Loretta Sanchez.

Điểm sau cùng và cũng là điểm quan trọng. Trong cuộc họp báo sau khi trở về Hoa Kỳ, DB Cao Quang Ánh đã tuyên bố một câu hết sức ngớ ngẩn. Ông nói: “Tôi nghĩ đây không phải là việc làm của chính quyền, mà của một trong những người cấp nhỏ.” Bị bưng bít như thế nên chẳng biết được cái gì tại chỗ khi ở Hànội, thế mà DB Ánh dám tuyên bố, triệt hạ cây Thánh Giá Đồng Chiêm là việc làm của cấp dưới, chứ không phải của nhà cầm quyền trung ương. Kể cũng ẩu thật. Ông căn cứ vào đâu để đưa ra lời nhận định hồ đồ đó? Hồi năm 1956 (?), sau khi giết hại hàng vạn đồng bào bị qui tội địa chủ, Hồ Chí Minh ra trước công chúng nhỏ vài giọt nước mắt cá sấu, tuyên bố, đấy là việc làm sai lầm của địa phương chứ “bác” và trung ương không muốn thế. Thế là huề dzốn. Lũ dân đen khốn khổ lại nhắm mắt tin tưởng và yêu “bác” như xưa. Khi đi tù về, một người bạn kể lại với tôi, thân nhân của anh là một địa chủ sống sót từ ngoài Bắc vô thăm. Ông ta rưng rưng nước mắt nói với bạn tôi: “May mà nhờ có bác biết kịp thời và can thiệp, chứ không thì chúng tôi chết cả nhà rồi.” Cứ coi như một chuyện tiếu lâm. Mánh lới lừa bịp của VGCS siêu như vậy đấy. Vài giọt nước mắt, một câu nói của Hồ đủ sức rửa sạch hết mọi tội lỗi của hắn và lấy lại được lòng tin của quần chúng.

Câu hỏi đặt ra là việc bách hại giáo dân Đồng Chiêm thật sự là việc làm của cấp dưới, hay là chủ trương của trung ương đảng và nhà nước VGCS? Tự hỏi, nếu đó chỉ là việc làm của cấp dưới thì các vụ đập tượng Đức Mẹ Pieta, vụ cướp trường học Loan Lý, và rất nhiều vụ khác nữa, cũng đều là việc làm của cấp dưới cả sao? Thật là vô lý, cấp dưới làm ăn bậy bạ như thế mà không đứa nào bị xử phạt. Nhiều trường hợo liên tiếp xẩy ra như thế mà không hề bị ngăn chặn và sửa sai. Trái lại, bọn cầm quyền trung ương còn lấp liếm, bao che, dung dưỡng thuộc cấp, đổ tội trên đầu các nạn nhân và bao giờ cũng dành lẽ phải về phần mình. Như vậy, thì chuyện trung ương chủ trương hay cấp dưới làm bậy đã rõ ràng. Như thế mà DB Cao Quang Ánh không nhìn ra. Lời tuyên bố của ông thật sự là sự chạy tội cho bọn VGCS đầu sỏ tại Hànội. Ông vô tình hay cố ý, muốn biết cũng đòi hỏi phải có chút ít thời gian.


Kết Luận

Vừa qua, trang Web Take2Tango có đưa ra một bảng thăm dò (poll) bằng cách kêu gọi người đọc vote cho một trong hai ý kiến sau đây:
Câu 1 - Chúng ta cần “khẩn trương” gây quĩ để giúp DB Cao Quang Ánh tái đắc cử.
Câu 2 - Chúng ta “tẩy chay toàn diện” mọi sinh hoạt liên quan đến DB Cao Quang Ánh.
Kết quả bạn đọc vote cho câu 1 là 26%, cho câu 2 là 73%.

Vì không hiểu biết về kỹ thuật làm thăm dò, đàng khác nhận thấy cách đặt câu hỏi có vẻ gượng ép, không mấy thích hợp, chúng tôi thật sự không hoàn toàn tin tưởng việc thăm dò trên trang Web Take2Tango. Tuy nhiên kết quả thăm dò cũng cho thấy một chỉ dấu là DB Cao Quang đã mất đi phần nào sự tin tưởng và cảm tình mà đồng hương tỵ nạn dành cho ông. Những người trẻ trong cộng đồng tỵ nạn chúng ta như DB Cao Quang Ánh nên hiểu rằng khi dấn thân đi vào chính trường Mỹ, một đàng họ phải hành sử trách nhiệm dân cử theo con đường “tôi ngay thờ chúa, gái thờ chồng”, nhưng đàng khác, họ cũng nên giữ lấy cái nếp sống VN, nên thở hơi thở VN, và nên có trái tim đập theo nhịp sống của dân tộc VN.

Duyên-Lãng Hà Tiến Nhất

Thời Sự "Nóng"





------------------------------------------

---------------------------------------------------------
Vân Anh -Ngày 1 tháng 10 Hà Nội Chính Thức Bán Nước Cho Bắc Kinh
----------------------------------------





There was an error in this gadget