Nhà Báo Việt Thường

Nhà Báo Việt Thường

Tìm kiếm bài Blog Việt Thường xin gõ chữ vào đây

Loading...

Sunday, April 27, 2014

Lê Trung Nhân-Nguyễn Chí Thiện Soán Đoạt Thi Phẩm Vô Đề (bai 5)

http://nhabaovietthuong.blogspot.com/2014/04/le-trung-nhan-nguyen-chi-thien-soan-oat.html

Nguyễn Chí Thiện Soán Đoạt Thi Phẩm Vô Đề
                                       
  (Bài 5)

Kính thưa các bậc Cao Minh Tiền Bối
Thưa quý độc giả trong nước cũng như hải ngoại.


Lê Trung Nhân


Loạt bài viết này xác định về “tư tưởng”, cũng như “văn phong, văn khí, văn thể, văn từ” của tác giả Vô Danh trong tuyệt tác Vô Đề; hay nói cho dễ hiểu là từ:
            * Thể thơ - giới hạn chữ trong câu thơ. (4 hay 5 chữ hay hơn nửa, tuỳ theo ý thơ tác giả muốn gởi cho ai)
            * Ngôn từ - từ ngữ riêng của tác giả dùng trong các bài thơ, mà chỉ có những người như thế nào đó, thì mới có thể hiểu được ý của tác giả.
            * Phong cách - của tác giả đã biểu hiện trong các bài thơ chứng tỏ ông là người có kiến thức; sâu sắc; phong lưu; hiểu rộng; khác xa với người đã viết tập “Hạt Máu Thơ” là “thi sĩ” Nguyễn Chí Thiện, mà Thiện tự nhận là tác giả tập thơ Vô Đề.
            * Lời thơ - khẩu khí tác giả Vô Danh trong tập thơ Vô Đề đanh thép, cả quyết, lạnh lùng, trước sau như một, tư tưởng không dời đổi, và quan trọng là khác xa thật xa với con người thật của Nguyễn Chí Thiện như chúng ta đã thấy. Ông Thiện đi “diễn thuyết” nhiều nơi, ông nói trước quên sau; ý tưởng hụt hẩng; tư tưởng thì hình như không có, nhưng lại luôn thay đổi Lập trường rất nhanh tuỳ nơi và tuỳ chổ.

            Thi sĩ Vô Danh đã diễn tả hết cái “Tôi; ý chí của tinh thần, cái “Ta” tình cảm của thể xác. Cho nên người chú tâm đọc tác phẩm Vô Đề, thì rất dễ nhìn thấy đâu là con người thật của thi sĩ Vô Danh; người đã viết ra tập thơ Vô Đề rực lửa đấu tranh, cảm xúc người đọc một cách lạ lùng khó diễn tả bằng lời. Và đâu là Nguyễn Chí Thiện thật với những điệu . u . a  được đồng bọn bóc thơm gọi là “vần thơ” nhái đi nhái lại một các sượng sùng trong tập thơ “con cóc” của Nguyễn Chí Thiện. Đó là tập “thơ” Hạt Máu Thơ.

            Để chứng minh tập “Hạt Máu Thơ” do “thi sĩ” Nguyễn Chí Thiện viết ra chỉ là những điệu . u . a . , hoặc những đoản “thơ con Cóc”; hay đúng hơn là những bài “Vè” kiểu “nghe vẻ nghe ve”, nên không thể gọi đó là thơ. Xin mời bạn đọc xem qua mấy câu gọi là “thơ” “Ở, Hoả Lò” dưới đây trong tập Nguyễn Chí Thiện “Hoa Địa Ngục” - tập 2 - (Hạt Máu Thơ), để thấy kiểu “thơ Bần Cố Nông” hay có thể gọi là: loại “thơ mã tấu Nguyễn Chí Thiện”, hoàn toàn khác nhau như thế nào với tập thơ Vô Đề của thi sĩ Vô Danh, mà Nguyễn Chí Thiện nhiều lần đã tự cho mình là tác giả tập thơ Vô Đề:


- Ở, Hoả Lò, giấy vệ sinh khó có
- Nhiều người không dùng, như trâu, như chó.
- Phải có quà, có ngoại giao, mới có thể mong xoay
- Xoay nó còn gay hơn xoay vé máy bay!
            Nguyễn Chí Thiện “Hạt Máu Thơ” trang 144

                                                *

- Thịt nướng bếp Công an thơm đến khổ!’
- Anh hít từng hơi dài nói: Nếu mùi phân độc hại
- Thì mùi thịt tất nhiên phải bổ!
- Các đầu gấu cười khen: Nói rất khoa học lọt vào tai!
            Nguyễn Chí Thiện “Hạt Máu Thơ” trang 149

                                                *

- Nó cho chó nó đẻ
- Bánh cuốn thu của dân
- Quay lại dọa tù nhân
- Thằng nào ăn bỏ mẹ!
            Nguyễn Chí Thiện “Hạt Máu Thơ” trang 154

                                                *

- Dân tộc đương nằm giẫy giụa dưới hầm chông
- Ta lòng nào viết lách lông bông ?
- Ca ngợi cái đùi, cái ngực, cái mông
- Tán tụng mây trời, hoa lá viễn vông!
            Nguyễn Chí Thiện “Hạt Máu Thơ” trang 169

                                                *

            Nay Nguyễn Chí Thiện đã chết, nhưng không vì vậy mà chúng ta quên đi hoặc làm ngơ trước những nhóm người sau lưng Nguyễn Chí Thiện đã chủ mưu soán đoạt tập thơ vô đề của tác giả vô danh. Chúng ta phải buộc họ phải trả lại sự thật cho thi sĩ Vô Danh cũng như thi phẩm Vô Đề, để con cháu chúng ta sau này hiểu rằng trong tận cùng cảnh khổ của xã hội Việt Nam, dưới sự cai trị hà khắc của tập đoàn Cộng sản. Trong khoản cuối thế kỷ thứ 20 đã có một người “Vô Danh”; đứng lên nhân danh hàng triệu nạn nhân vô tội của chế độ Cộng sản; người Vô Danh gióng lên tiếng nói cho công đạo qua tác phẩm Vô Đề. Ngoài sự lên án chế độ Cộng sản Việt Nam, thi sĩ Vô Danh cũng đã dùng lời thơ của mình; vạch trần tội ác man rợ của các tập đoàn tư bản Mỹ và phương Tây đang giúp cho chế độ Cộng sản, cũng như các chế độ độc tài khác khắp nơi trên thế giới được tồn tại đến ngày nay. Tại sao?. Câu trả lời ngắn gọn là: “Vì Lợi Nhuận”.

           







(Trong hơn 60 năm qua các nhóm tư bản Mỹ và tư bản phương Tây; họ đã nuôi dưỡng và “làm bạn” với tập đoàn Cộng sản Việt Nam, họ được lợi nhuận nhiều hơn là làm bạn với người Quốc Gia. Đây cũng là lý do để những người Quốc Gia đã và đang tìm đường cứu nước; chúng ta phải thức tĩnh và hiểu được rằng: Người phương Tây nhất là Mỹ, thì khi họ làm bất cứ điều gì; họ cũng đều nghĩ đến “lợi nhuận” trước tiên. Cho nên trước đây và bây giờ; nếu bảo rằng: “Mỹ giúp người quốc gia Việt Nam chúng ta cái này, Mỹ giúp Việt Nam chúng ta chuyện kia, thì điều này hoàn toàn không bao giờ có. Đã gọi là Tư bản, thì họ không bao giờ họ giúp chúng ta điều gì; nếu điều đó không thể đem lại cho họ lợi nhuận.

            Ngày nay (2014) chắc có lẽ Cộng sản Việt Nam cũng đã “thấm đòn Mỹ” khi hiểu được “Mỹ chạy bỏ miền Nam cho Cộng sản”!. Vì chính Cộng sản Hà Nội đã bỏ ra hàng mấy chục triệu sinh mạng của người dân đất Bắc; từ năm 1945 cho đến năm 75, để có được hai chữ “Chiến Thắng”. Sau khi đất nước được gọi là “thống nhất” từ năm 1975 cho đến nay 2014; thì Hà Nội đã bỏ ra hàng bao nhiêu trăm tỷ đô la (lập lại là Trăm Tỷ Đô La) cho cái gọi là: “bang giao” và “gỏ búa ở Niêu Oóch” (New York Stoch Exchange), để rồi các khoảng tiền đó bây giờ chạy vào túi ai?. Buôn gian bán lận mà! (đúng như câu đồng dao thời kháng chiến: “Đĩ gặp Điếm thì Hề Hề”). Và nếu suy nghĩ cho cùng thì không ai có thể giúp đất nước chúng ta ngoài chúng ta. Chúng ta phải tự chủ, phải mạnh dạn tự đứng dậy để làm cho dân tộc chúng ta đi lên. Đừng ngồi đó chờ trông vào người, nhất là đừng Ảo Tưởng rằng: “đôi bên sẽ cùng có lợi” (Không! Câu trả lời là: Bất cứ anh tư bản Đỏ nào bỏ tiền “đầu tư” vào Stock, thì New York có lợi). Và cuối cùng thì chỉ có người dân Việt Nam đã bị cả tư bản đỏ và các nhóm tư bản khác bóc lột tận xương mà thôi.                                                                                                                                                                                                                                              
            Trong hơn 30 năm qua; hàng triệu độc giả người Việt cũng như người ngoại quốc khắp nơi; đã nêu ra nhiều nghi vấn chung quanh tập thơ Vô Đề, để xác nhận thân thế của tác giả Vô Danh. Hôm nay để giải đáp các nghi vấn đó; trong loạt bài viết này Lê Trung Nhân xin đưa ra một cái nhìn mới khác; để đọc giả khắp nơi hiểu thêm về con người thật của tác giả Vô Danh qua tập thơ Vô Đề. Những giải đáp này không phải tìm đâu xa, mà Lê Trung Nhân chỉ cần dựa trên các câu thơ trong tập thơ Vô Đề, một thiên trường ca bất tử của một người đại diện cho nhân dân Việt Nam; trong công cuộc đấu tranh tiêu diệt các thế lực gian ác; đã và đang âm thầm tiếp tay giúp đỡ tập đoàn Cộng sản sống vững để cai trị và bóc lột dân Việt thêm nửa. Cũng như để lật mặt bọn “trí thức” đọc sách khoa học nhưng không biết phân minh, chúng đã trở mặt để trở thành những tên Việt Gian nằm vùng, đang tiếp tay làm lợi cho tập đoàn cầm quyền Cộng sản.

            Hiện nay bọn Việt gian ở Nam và Bắc California, Hoa Kỳ là nhóm hoạt động cho Cộng sản năng nổ nhất. Nhưng hăng say nhất chúng ta phải kể đến “Nhóm Phát Huy Tinh Thần Nguyễn Chí Thiện” ở Bắc California; là nhóm của tên Huỳnh Lương Thiện. Huỳnh Lương Thiện trước 75 đi du học tự túc ở Nhật, Thiện học về ngành chăn nuôi gà . Sau 1975 Huỳnh Lương Thiện chạy sang Mỹ hoạt động dưới ô dù sinh viên yêu nước. Chính nhóm của Huỳng Lương Thiện đã bảo trợ cho Nguyễn Chí Thiện mỗi khi Nguyễn Chí Thiện về miền Bắc California hội hợp. Tháng 2 vừa qua chính Huỳnh Lương Thiện đã tổ chức để khóc than “ngục sĩ Thiện” ở San Jose, Bắc California. Có dịp sẽ trở lại vấn đề “Nhóm Phát Huy Tinh Thần Nguyễn Chí Thiện” sau. Bọn này đang cùng Cộng sản nuôi mộng “nhuộm đỏ” hải ngoại.

            Trong một dịp nào đó vào mùa Thu năm 1978; một người Anh làm việc cho Bộ Ngoại Giao Anh tại Hà Nội? đã đưa tập thơ Vô Đề (nói trên) không có tên tác giả cho ông Đỗ Văn (ông Văn ông Văn thời đó làm cho đài BBC). Ông Đỗ Văn trao lại cho ông Châu Kim Nhân và nói là ông ta (người Anh) đã mang tập thơ sang Anh từ Hà Nội?!. Sau đó tập thơ này đã đến tay ông chủ nhiệm tạp chí Văn Nghệ Tiền Phong (VNTP). Ông chủ nhiệm VNTP đã cho in tập thơ này để phổ biến theo sự mong ước của tác giả đã viết lá thư bằng Pháp ngữ kèm theo tập thơ. Tác giả không đề tên mình và không đặt tên cho tập thơ, nên người ta gọi đó là tập thơ “Vô Đề của tác giả Khuyết Danh hay là Vô danh”. Những người chủ trương in ra tập thơ vào thời điểm đó là tạp chí Văn Nghệ Tiền Phong (VNTP); do ông Hồ Anh làm chủ nhiệm, đã cho phát hành tập thơ Vô Đề dưới tên đề: “Bản Chúc Thư Của Một Người Việt Nam” do nhà sách Tú Quỳnh in ấn và phát hành vào năm 1980 với tên tác giả là Khuyết Danh.


            Sau đó tạp chí Thời Tập do ông Nguyễn Hữu Hiệu (ông Nguyễn Hữu Hiệu năm 1994 có về Việt Nam và có chụp ảnh chung với Nguyễn Chí Thiện. Điều làm cho người ta đặt câu hỏi là: Ông Hiệu ra vào Việt Nam mà Cộng sản thời đó không làm khó dễ gì ông cả. Vì năm 1980 ông Hiệu là thành viên của “Ủy Ban Tranh Đấu Cho Tù Nhân Chính Trị Tại Việt Nam”, và là thành viên của “Ủy Ban Quốc Tế Bảo Vệ Nhân Phẩm Của Kẻ Sĩ”); và Nguyễn Lương Sơn phụ trách, đã cho khởi in tập thơ Vô Đề vào cuối tháng 8 năm 1980 và phát hành vào đầu tháng 9 năm 1980. Từ đó tập thơ Vô Đề lại có thêm một tên mới nửa là: “Tiếng Vọng Từ Đáy Vực”; và vẫn để là tác giả Khuyết Danh.

            (Vậy tại sao tập thơ Vô Đề của tác giả Khuyết Danh hay là Vô Danh lại được gán cho Nguyễn Chí Thiện là tác giả và có cái tên rất “Kêu”, rất to là: “Hoa Địa Ngục”. Điểm này người viết sẽ nêu ra sau trong loạt bài: “Nguyễn Chí Thiện Soán Đoạt Thi Phẩm Vô Đề” này!.)

            Nhưng theo một nguồn tin “riêng” đến nay đã được tiết lộ cho Lê Trung Nhân biết, thì thật sự chẳng có người Anh hay nhân viên sứ quán ngoại giao Anh nào từ Hà Nội đưa tập thơ ra hải ngoại cả. Nhắc lại: Không có người Anh hay nhân viên sứ quán người Anh nào từ Hà Nội đưa tập thơ ra hải ngoại. Nhưng một điều chắc chắn người viết có thể tiết lộ là: tập thơ Vô Đề được đưa ra hải ngoại do một “Linh Mục” từ Việt Nam đem ra nước ngoài. Thời gian này Đức Thánh Cha John Paul II vừa lên ngôi Giáo Hoàng. Ngài nhậm chức vào ngày 16 tháng 10 năm 1978. Tức khoảng một (1) năm trước khi tập thơ Vô Đề được một Linh Mục nói trên mang đi từ Việt Nam ra ngoại quốc để nhờ phổ biến. Thời gian tới đây nếu tình hình cho phép, Lê Trung Nhân tôi sẽ tiết lộ thân thế vị linh mục khả kính này. Ngài đã không quản ngại và bất chấp đến cái chết có thể đe dọa tính mạng của ngài để mang tập thơ Vô Đề ra hải ngoại như đã nói.

            Đến nay tháng 4/2014 có lẽ Hà Nội cũng như bọn tay sai nằm vùng tại hải ngoại này, nhất là ở Mỹ, cũng như các vị “giáo sư khả kính” Việt cũng như Mỹ như: “Dan Duffy” (đại học Yale) hay “Jean Libby” (đại học San Jose - State), nhóm này tuy “văn hay chữ giỏi” đọc được tiếng Việt vanh vách, nhưng lại hơi “Đần” về .... chính trị và gián điệp, đã vội viết bài, viết báo để ca tụng cho Nguyễn Chí Thiện theo đơn đặt hàng của ai đó. Nay có lẽ khi đọc loạt bài viết này mới biết rằng mình đã bị một cú lừa để thân bại danh liệt. Thật phí công bao nhiêu năm miệt mài học tập. Nhưng đã muộn.

 Jean Libby đại học San Jose - State



            Sau khi tập thơ Vô Đề của tác giả Vô Danh; đã được phát hành rộng rãi ở hải ngoại, thì trong nước nhóm tình báo văn hóa của Cộng sản Hà Nội, đã nhìn thấy những nguy hiểm với những vần thơ trong tập thơ Vô Đề, có sức thuyết phục quần chúng trong và ngoài nước rất cao, sợ người dân tự võ trang gậy gộc đứng dậy; nên chúng vội vàng dàn dựng và đưa ra một nhân vật có xuất sứ rất mơ hồ tên là Nguyễn Chí Thiện, để nhận bừa Thiện là tác giả của tập thơ Vô Đề, qua bài viết ngắn của nhân vật “Ma” tên là “Minh Thi” đăng trên báo Người Việt vào ngày 24 tháng 11 năm 1980.

            Nguyễn Chí Thiện còn có tên nửa là “Thiện Lé” (vì mắt Thiện bị Lé bẩm sinh. Sau năm 1995 sang Mỹ; Thiện đã giải phẩu để chỉnh lại mắt hết Lé. Lê Trung Nhân cũng đã được vài bạn đọc gởi cho một số ảnh của Nguyễn Chí Thiện trước khi Thiện sang Hoa Kỳ, ảnh khi Thiện sang Hoa Kỳ và ảnh sau khi Thiện giải phẩu mắt hết Lé ở Hoa Kỳ. Câu hỏi?. Tại sao Nguyễn Chí Thiện tự quyết định giải phẩu mắt và ai đã chi hàng chục nghìn đô la cho Thiện. Trong khi đó thì ai cũng biết Thiện hưởng trợ cấp và sống bằng tiền già và tiền bệnh - SSI!) hay là “Thiện Chát” (vì Thiện chuyên uống trà đậm Chát, nên gọi là Thiện Chát). Những tên “cúng cơm” như trên do người bạn nối khố của Nguyễn Chí Thiện là Trần Nhu (Nhu hiện sống ở thành phố Monterey, California, Hoa Kỳ, khoảng năm 1995 Nhu tự xưng là “giáo sư” và có viết vài quyển sách; sách Nhu có đem biếu không. Có lẽ từ đó Nhu có chức “giáo sư” thì phải, và cũng có thể Trần Nhu đã có lần “dạy học” ở Hải Phòng nên có chức “giáo sư” cũng nên) đã cho mọi người biết như vậy. Sau này khi Nhu sang Mỹ; Nhu có cho biết “chính tôi” - Trần Nhu - cũng đã có lần làm thơ chung với anh Thiện vài bài trong tập thơ “vô đề”, trên đường đi từ Hải Phòng lên Hà Nội. (Ở điểm này lại là một câu hỏi lớn!. Nhưng không phải là ý của bài viết này, nên người viết tạm để chuyện Trần Nhu và Nguyễn Chí Thiện sang một bài viết khác, khi có dịp sẽ đặt câu hỏi sau!). Và người viết hiện đang còn giữ bản viết của Trần Nhu và một số lá thư viết tay, do chính Trần Nhu gởi cho Nguyễn Chí Thiện khi Thiện còn trong nước trước năm 1995.

            Như vậy ai tạo dựng lên chuyện Nguyễn Chí Thiện là tác giả tập thơ Vô Đề từ năm 1980? Và với mục đích gì!?. Phần dưới đây Lê Trung Nhân sẽ lần lượt phân tích từng bài thơ một để so sánh sự khác biệt giữa Nguyễn Chí Thiện người đã soán đoạt tập thơ Vô Đề, đồng thời để hàng triệu độc giả Việt; cũng như ngoại quốc khắp nơi hiểu thêm sự thật và con người rất thật của Nguyễn Chí Thiện đã sống ở Hoa Kỳ (nghe các “hiền huynh” của Thiện kể lại là Nguyễn Chí Thiện đã được rửa tội, vào đạo trước khi chết.) Theo một số người “cựu” tình báo miền Nam, thì Nguyễn Chí Thiện là con bài của tình báo Cộng sản Hà Nội; với sự đồng tình của nhóm tình báo Mỹ (tình báo ở đây ta phải hiểu là họ đã và đang làm việc cho các tập đoàn tư bản, chứ không còn biết lý tưởng yêu nước là gì. Thông thường thì những thành phần tình báo của bất cứ quốc gia nào; họ là thành phần yêu nước và chỉ phục vụ cho lý tưởng hơn là vất chất), và có thể cả Anh và Pháp cũng “ghé tay” vào vụ này. Vì sao?

            Vì gần 100 triệu người dân Việt Nam là con gà “đẻ trứng vàng” cho các tập đoàn tư bản này. Cho nên họ “Phải” nuôi sống tập đoàn Cộng sản Hà Nội; thì họ có lợi nhiều hơn là làm bạn với người Quốc Gia. Điều này hẳn nhiên là như vậy (xin xem lại ở đoạn trên). Bạn đọc cứ nhìn những việc mà cái gọi là “chính phủ” Hoa Kỳ đang làm thì sẽ thấy. Nhưng nếu làm bạn với người Quốc Gia thì họ không có lợi gì cả. Vì người Quốc Gia họ không bao giờ nhân nhượng bất cứ quyền lợi gì của tổ quốc họ cho bất cứ ai. Người Quốc Gia họ đặt đất nước và lý tưởng lên trên hết mọi quyền lợi của cá nhân gia đình hay phe nhóm, hoặc đảng phái của họ. Đơn giản như vậy. Thế cho nên những tập đoàn tư bản, tài phiệt thì họ chẳng bao giờ muốn làm bạn với người Quốc Gia.

            Nếu nhìn xa ta có thể đặt câu hỏi rằng: Hôm nay Hoa Kỳ giúp đỡ chúng ta! ngày mai nếu họ hỏi! thì chúng ta sẽ lấy gì để giúp lại cho họ đây?. Một ví dụ nhỏ nửa là: Hoa Kỳ luôn tung võ khí ra bán cho các “đồng minh” nào của Mỹ đã ký vào các “hiệp ước” hay “liên minh .... quân sự” với Mỹ. Cho nên người ta có thể nghi ngờ Mỹ và Trung Cộng đã và đang chơi “ván bài gờm nhau” để rồi hai bên cùng có lợi; (chứ không phải ngư ông có lợi đâu); và tư bản Mỹ cũng không tốt đến độ phải vào chiến tranh với Trung Cộng, khi các nước Á Châu nào đang là “bạn của Mỹ”, mà bất ngờ bị Trung Cộng tấn công vào một ngày nào đó. Cho nên trong ngôn ngữ của Mỹ có từ “No Free Lunch”; là vậy!. Mỹ chống Trung Cộng hay chống Cộng sản Việt Nam ư? Không Có Chuyện Đó Đâu. Nói toạc ra thì với “chính quyền” Mỹ và tư bản Mỹ, họ chẳng cần có lý tưởng gì cả; vì những gì không có lợi thì họ không làm! Vậy thôi!. Lợi Nhuận mà!.

            Muốn cứu nước, muốn đất nước hết cảnh đói nghèo và thoát khỏi ách cai trị của Cộng sản, thì chỉ một việc duy nhất là gần 100 triệu người Việt trong nước hôm nay; tự đứng dậy và tự võ trang đứng dậy, để làm theo gương của các quốc gia Trung Đông đang làm! Đơn giản như vậy thôi. Toàn dân Việt chúng ta phải cùng nhau làm cuộc cách mạng giải phóng dân tộc; và đừng bao giờ trông chờ vào các nước phương Tây hay Mỹ họ giúp chúng ta. Điều trông chờ này sẽ Không Bao Giờ xảy ra đâu!. Trở lại chuyện tập thơ Vô Đề của tác giả Vô Danh.

            Tác giả Vô Danh Ông là ai! mà ông tìm vào nỗi thống khổ của dân tộc Việt; để mong cầu phục vụ cho sự tự do của hàng trăm triệu người con dân Việt như ông!. Tác giả Vô Danh đã dâng hết trái tim yêu cho tổ quốc Việt Nam, ông là ai mà ông đã hy sinh hết cả cuộc đời của ông cho đất nước; trong công cuộc chiến đấu chống lại kẻ thù Cộng sản, cũng như kẻ nội thù tay sai cho Cộng Sản. Ông đã lên án luôn cả các ác thế lực nào đã làm khổ dân tộc ông. Ông đã gọi thẳng tên Karl Marx là “đồ Chó Đẻ”.
- Cụ Mác ơi, Cụ là đồ chó đẻ.
- Thiên đường (cộng sản) Cụ hứa thế kia a?
                                    Bài: “Chúng Tôi Sống - 1962”

            Khác với con người rất thật của Nguyễn Chí Thiện; Thiện hay muốn người khác vinh danh và có tật hay khoác lác. Tác giả Vô Danh có lẽ không muốn ai tuyên dương ông, tác giả Vô Danh chỉ muốn mọi người Việt Nam phải hiểu thật rõ tội ác của bọn thực dân đỏ Cộng sản, cũng như tội ác của bọn thực dân tư bản phương Tây da trắng (trong đó có Mỹ). Các thế lực này đã chia nhau đày đọa dân tộc Việt Nam trong suốt 60 năm qua hay là tính từ năm 1954 - 2014. Tập thơ Vô Đề đã trở thành bia miệng lịch sử cho nhiều thế kỷ nữa; để cho ngàn đời sau hiểu rằng đã có một giai đoạn trong thế kỷ 20, dân tộc Việt đã bị chính những kẻ Ngoại Xâm, Nội Thù Cộng sản đã mượn tay ngoại bang phương Tây du nhập một chủ nghĩa tàn bạo, tàn ác và áp đặt một sách lược cai trị để bóc lột, nô lệ người Việt Nam kinh khiếp nhất được gọi là: Chủ Nghĩa Cộng sản Mác Xít, Lê Nin Nít do Hồ Chí Minh đem về để tàn phá đất nước và dân tộc Việt Nam tới mức kiệt quệ, diệt chủng như chúng ta đã nhìn thấy ngày hôm nay.

            Đất nước Việt Nam ngày nay đã băng hoại, phá sản đến tận cùng. Dân tộc Việt đã bị tập đoàn cai trị Cộng sản hiện nay dẫn đến sa đọa, trụy lạc không còn phương cách nào để chỉnh đốn lại mọi tầng lớp xã hội được nửa. Chỉ có thay thế nhóm cầm quyền Cộng sản hiện nay bằng những người tài giỏi thành tâm, thiện ý biết thương dân tộc lo cho đất nước. Nhưng có lẽ phải mất đi vài thế hệ mới có thể chỉnh đốn và phục hồi lại nền mống văn hóa, đạo đức của người Việt Nam.

            Trong đống bùn Cộng sản hôi thối nhơ nhớp hiện nay đã nở ra một đóa “Hoa Vô Danh”, chúng ta có thể gọi là đóa “Hoa Sen Vô Danh”. Hoa Sen Vô Danh (tác giả Vô Danh) sống và nở lên giữa lòng chế lao tù Cộng sản, dù đang sống trong cảnh đau khổ đày đọa nhưng ông vẫn nuôi một ý chí mãnh liệt là phải phanh phui, tố cáo, tội ác của bọn lưu manh, tàn bạo, tàn ác tự nhận là Cộng sản. Chúng đã làm cho cả nước Việt đã trở thành một trại tù cung cấp lao động nô lệ đủ loại (nhất là nô lê tình dục cho các quốc gia phương Tây. Đau khổ hơn nửa là gần đây các cô thôn nữ Việt Nam đã bị bọn cai người Tàu với sự toa rập đồng lõa của bọn cai trị Cộng sản đem sang bán bên Châu Phi). Ông Vô Danh phải tố giác tội ác của chúng cho cả thế giới này hiểu rằng: toàn dân Việt đã trở thành tù nhân nô lệ của chế độ sài lang Cộng sản. Người Việt Nam từ trẻ con cho đến người già đều bị chúng bắt ở tù trong, tù ngoài, tù đủ cách, đủ kiểu, nhân dân Việt Nam đã bị bọn Cộng sản hành hạ bằng đủ loại cực hình, làm cho toàn thể dân tộc Việt đang sống dở, chết dở.


            “Hoa Sen Vô Danh” ông đã kín đáo làm thơ diễn tả nỗi kinh hoàng của cả một dân tộc, phải sống dưới ách tàn bạo nghiệt ngã của Cộng sản, cảnh tù tội khủng khiếp mà hàng nhiều triệu người dân Việt đã và đang phải gánh chịu. “Hoa Sen Vô Danh” muốn phổ biến tập thơ mang theo tất cả nỗi cơ hàn tủi nhục của dân tộc Việt, nỗi thống khổ này phải được đem ra cho thế giới biết, cho nhân loại và cho hậu thế biết, mà không bao giờ ông nghĩ đến mình phải được vinh danh hay nổi danh và nhất là “nổi danh để “Xin” được người ta cho lãnh giải thưởng”... “Nobel”; hay nổi danh để người ta biết mình làm thơ. Tác giả Vô Danh hiện nay đang ẩn sống đâu đó trên mảnh đất Việt Nam và nhất là ông không muốn lãnh giải “nobel”. Có thể sau khi chế độ Cộng sản đã bị lật đổ xong, thì người ta mới có thể công bố tông tích của ông chăng? Nhưng dù muốn hay không; có lẽ sau này chúng ta phải đặt ra một Ủy Ban truy tầm tung tích thi sĩ Vô Danh; để người Việt Nam (chứ không phải người ngoại quốc và nhất là người Mỹ hay người Anh) chúng ta có thể vinh danh ông trước lịch sử, trước dân tộc, trước Văn Học Quốc Gia và Thế Giới.

            Hiện nay tác giả Vô Danh có lẽ chưa muốn đưa ra tên tuổi để ông được nổi danh, nổi tiếng, mà nguyện vọng duy nhất của ông là tập thơ làm bằng máu và nước mắt của cả một dân tộc, cũng như của riêng ông đã làm trong khoảng 20 năm dài; phải được phổ biến với thế giời bên ngoài. Tập thơ đã thể hiện sự đau khổ thầm lặng và ghê rợn của toàn thể dân tộc Việt Nam dưới ách bạo quyền Cộng sản công an trị! Hoa Sen Vô Danh là người duy nhất hiện nay có đủ tài năng thực hiện những án văn thơ bất tử để thể hiện sự đọa đày của cả một dân tộc trong ngục tù Cộng sản. Khi tập thơ được đưa ra hải ngoại thì tập thơ tồn tại với lịch sử văn học trong dân gian, và được phổ biến thành tài liệu chống Cộng, tập thơ đã nhanh chóng trở thành nhân chứng ghi lại về tội ác của Cộng sản, và đó là điều quan trọng và cần thiết, nên thời đó Cộng sản Hà Nội vô cùng lo sợ. Vì vậy chúng phải lập ra cả một kế hoạch rộng lớn và tinh vi để đối phó với tình hình cũng như chận đứng các cuộc cách mạng bạo lực có thể xảy ra bất cứ nơi nào trên đất nước Việt Nam.

            Sau khi nghiên cứu kỹ lưỡng nội dung tập thơ Vô Đề, thì các nhóm tình báo của Mỹ, Anh và Hà Nội đã tìm được một người tương đương về tuổi tác với thi sĩ Vô Danh, nhưng kiếm một người có trình độ nói và viết Pháp văn khá như thi sĩ Vô Danh ở miền Bắc vào năm 1980 có lẽ không phải dễ!. Bạn đọc nên ghi nhớ là: Nguyễn Chí Thiện không biết tiếng Pháp mà chỉ được cho học thuộc lòng vài đoạn văn Pháp và học thuộc lòng một số truyện Tây phương. Điều này đã được chứng minh tại khách sạn Ramada Inn qua sự “giảo nghiệm” đọc văn “chính tả” của bà chủ nhiệm chủ bút hệ thống báo Sài Gòn Nhỏ là bà Đào Nương - Hoàng Dược Thảo. Ban đọc cũng có thể xem buổi “giảo nghiệm” này qua hệ thống youtube - link dưới đây. Để chính bạn đọc “mắt thấy tai nghe” về trình độ Pháp văn của con người rất thật của “thi sĩ” Nguyễn Chí Thiện.




"

  1. Nguyễn Chí Thiện Họp Báo Tại Ramada Hotel Garden ...

    www.youtube.com/watch?v=RQlUt8gs87k

    Oct 12, 2012 - Uploaded by Ha Nguyen
    Ra hop bao. ... Nguyễn Chí Thiện Họp Báo Tại Ramada Hotel Garden Grove Oct 25, 2008. Ha Nguyen·1 video ..."

  2. Dù sao thì người Việt ở hải ngoại cũng chỉ biết đến con người rất thật của Nguyễn Chí Thiện sau năm 1995, hay là sau khi tập thơ Vô Đề của thi sĩ Vô Danh đã được phổ biến tại hải ngoại nhiều năm. Sau khi được các ác thế lực đào tạo và huấn luyện Nguyễn Chí Thiện “đương nhiên” trở thành tác giả “tập thơ Vô Đề”, Cộng sản đã cho lệnh các báo chí ngoại vi của chúng ở hải ngoại phải gây “ấn tượng” với tên tuổi Nguyễn Chí Thiện và quan trọng là làm sao để mọi người có thể tin rằng: “Nguyễn Chí Thiện chính là tác giả tập thơ Vô Đề”, đến nỗi đa số người Việt hải ngoại trước đây đều yên chí rằng: “tác giả Vô Danh chính là Nguyễn Chí Thiện!”.

                Những người được Cộng sản cho “xuất ngoại” để phao tin và làm “nhân chứng” cho Thiện như: ông Trần Nhu và một vài ông “lính” miền Nam bị giam tù ngoài Bắc; và Minh Thi cũng được Cộng sản gài khéo cho ở cùng “tù” với Nguyễn Chí Thiện, để ông Thiện có dịp “đọc thơ chống Cộng” thuộc lòng cho Minh Thi và các bạn đồng tù họ cùng nghe và gây hiểu lầm là họ đã gặp “thi sĩ” Nguyễn Chí Thiện!. Phải đến sau này người ta mới biết Minh Thi chính là chủ báo “Người Việt” ngày nay. Lê Trung Nhân cũng được nhiều người gởi cho nhiều tờ báo “Người Việt” đăng các bài của Minh Thi viết về nhân vật Nguyễn Chí Thiện vào năm 1980.

                Nhưng câu hỏi được đặt ra là: Tại sao Anh và Mỹ (có thể cả phòng Nhì của Pháp) đã giúp Cộng sản Hà Nội đào tạo cũng như dàn dựng Nguyễn Chí Thiện trở thành tác giả tập thơ Vô Đề!?. Đơn giản! Họ làm như vậy, vì có lợi rất lớn cho họ, vì nếu “các anh (Hà Nội) đi đêm với chúng tôi, thì các anh vẫn còn được ngồi vững để cai trị dân Việt trong nhiều chục năm nửa; để chúng ta cùng chia lợi”. Muốn vậy các anh phải “bỏ tiền bạc hàng trăm tỷ đô la để ... (đầu tư) ở Mỹ, Anh, Pháp”, và xem đây như là tiền để chúng tôi “bảo chứng”. Nếu các anh không ngoan ngoãn; thì chúng tôi có thể dựng ra một tổ chức đối lập khác, để xem các anh (Cộng sản) toan tính sao đây?. Một công đôi ba việc!. Người Mỹ chúng tôi muốn biết ai là tác giả tập thơ mà lại hiểu rõ kế sách của chúng tôi như vậy?!. Tóm lại Mỹ, Anh và cả Hà Nội đều không thể nghĩ rằng; trong đất nước bé nhỏ nhưng đầy đau khổ này lại sinh ra một đóa Hoa Sen Vô Danh; và không biết  tự bao giờ ông Vô danh đã hiểu hết tất cả các toan tính của Mỹ, phương Tây và Cộng sản.

                Người viết bài này kính cẩn mong rằng thi sĩ Vô Danh dù tuổi đã cao, nhưng xin cầu chúc cho ông có nhiều sức khỏe. Để làm một cái “cầu ngôn ngữ” và tiếp tục dẫn dắt các thế hệ bây giờ và sau này hiểu rõ thế nào là ác thế lực Tư bản và Cộng sản. Nếu ta hiểu tập đoàn Cộng sản cũng như các tập đoàn Tư bản, thì chúng ta phải hiểu rằng chúng lợi dụng bất cứ một tình huống nào; để đạt mục tiêu tuyên vận chính trị của chúng ở hải ngoại, cũng như trong các cộng đồng người Việt lưu vong chúng ta.

                Nhiều năm qua tập đoàn tư bản đỏ Cộng sản chỉ lo có mỗi một điều là: “Làm sao để chúng có thể tồn tại và giữ tất cả các tài sản bất chính mà chúng đã tham lam, tham nhũng, bóc lột của nhân dân Việt Nam từ nhiều chục năm qua”, và chúng còn phải “chi” cho các ông chủ của chúng nửa. Đó là lý do người Việt Nam chúng ta đều thấy Mỹ và phương Tây luôn luôn “phản đối” Cộng sản lấy lệ; và dường như các tờ báo lớn ở Mỹ và phương Tây đều có các “bài viết” “chỉ đường cho hưu Cộng sản chạy” mỗi khi chúng gặp khó khăn. Lê Trung Nhân cũng xin sẵn sàng đón nhận mọi sự đóng góp thêm, kể cả sự phê phán của quí độc giả để giúp cho vấn đề lịch sử, một nghi án thơ văn, được sáng tỏ, rõ ràng. Những ai còn “tin” ở những người bạn “đồng minh” cũ, thì đây là thời điểm để cho quý vị suy tư và quyết định trước khi xảy ra quá muộn.

                Đã đến lúc bạn thù phải được phân minh, những thành phần “rổi nghề” cứ lo bám víu vào các “chính quyền” Mỹ, để mong một ngày nào đó họ sẽ được Mỹ đưa về Việt Nam, cho họ “vinh qui bái tổ”, ăn trên ngồi trước trên đầu hàng nhiều chục triệu người dân Việt đói khổ quanh năm. Những thành phần này ở Mỹ họ luôn đóm điếu viết bài ca tụng Mỹ như là “Thánh Sống” có đôi “Đũa Thần”. Mỹ muốn làm gì cũng được!. Suy tư; suy nghĩ như vậy ngày nay Sai rồi! Nước Mỹ ngày nay không còn là một “siêu cường” như nhiều người thường nghĩ. Hoa Kỳ muốn làm “cường quốc” (xin hiểu cường quốc và siêu cường khác xa nhau) không biết có được hay chưa!. Muốn quốc gia mình trở thành “siêu cường”, thì đất nước và con người của quốc gia đó phải hội đủ những điều kiện gì, trong bao lâu và như thế nào. Võ lực mạnh chưa phải là yếu tố để trở thành siêu cường. Điểm này Trung Nhân muốn nói với những người “biết chuyện” mà thôi. Cứ nhìn dân Mỹ ngày nay bị “OB1” và “OB2” (*), thì các bạn sẽ thấy chuyện gì sẽ xảy ra cho nước Mỹ trong vòng 5-10 năm tới, người viết chưa muốn nói gì cao sâu cả! (chỉ nói đến một bệnh OB thôi).

    - Con Bài Nguyễn Chí Thiện.
                Tháng 11 năm 1995, một con bài rất đặc biệt và quan trọng của Cộng sản Hà Nội và Mỹ có tên là Nguyễn Chí Thiện đã được “mời” sang Mỹ hoạt động trong lĩnh vực văn hóa. Mục đích rõ ràng của Mỹ và Cộng sản Hà Nội là: “gồm thâu hải ngoại về một mối với sự bảo chứng của ‘chính phủ’ Mỹ”. Nguyễn Chí Thiện sẽ là một lãnh tụ “chống ... Cộng” sáng giá nhất ở hải ngoại; tính từ khi miền Nam “từ buổi tiêu tan”. Thiện sẽ nấp dưới ô dù “thi sĩ” để Khen Mỹ {(bạn đọc nên nhớ cho rằng: thi sĩ Vô danh chưa bao giờ “khen Mỹ” và ông còn bảo xứ Mỹ là đất Tân Kỳ nhưng Man Rợ. Còn Nguyễn Chí Thiện thì Khen Mỹ là: “đồ sộ”, “to lớn”, “đáng ngưỡng mộ”) (sic)}; và “chửi Đổng” Cộng sản một cách cường điệu. Trong vài năm đầu; mặc dù Thiện đi rất nhiều nơi để quảng cáo và “đóng dấu” cho Thiện, nhưng hầu hết khắp nơi mọi người đều hiếu kỳ nên đến xem Nguyễn Chí Thiện làm trò; tuy không có khả năng lãnh đạo chính trị, Thiện cũng “có tài” biểu diễn, nhưng làm sao Thiện đủ tư cách để lãnh đạo hơn 3 triệu người Việt hải ngoại thời đó?!.

                “Chính quyền” Mỹ cũng không quên đưa ra một vài “giáo sư” “nổi tiếng” ở miền Nam trước đây đã có “vấy máu ăn phần” với Mỹ; họ sẽ đứng ra tổ chức cũng như viết bài ca tụng Nguyễn Chí Thiện để gọi là “thổi ống” cho Thiện lớn lên. Nhưng tiếc thay!. Các tên “giáo sư” này cũng chỉ là một đám ăn hại và không đủ khả năng để thuyết phục các cộng đồng người Việt ở khắp nơi. Quan trọng nửa là Nguyễn Chí Thiện có một lý lịch quá khứ rất mơ hồ và nhiều mâu thuẫn. Mặc dù Cộng sản Hà Nội đã nhiều năm khổ công; đào tạo dàn dựng; đánh bóng con bài Nguyễn Chí Thiện. Nhưng sau một thời gian ngắn đến Mỹ; nhiều người đã nhìn ra chân tướng Nguyễn Chí Thiện, chỉ là một tên gián điệp văn hóa cũng thuộc loại tầm thường. Vì Thiện cũng không có tài gì đặc biệt ngoài việc học thuộc lòng một số bài thơ của thi sĩ Vô Danh. Đặc biệt nhất là về lý lịch của Nguyễn Chí Thiện do chính Nguyễn Chí Thiện tự khai rất mâu thuẫn, tiền hậu bất nhất.

                Ví dụ như về cuộc đời “tù” đến những 27 năm dài của Nguyễn Chí Thiện “bị” cùm kẹp, tra tấn, đói khát và nhất là Nguyễn Chí Thiện bị “bệnh” ho Lao đến thời kỳ thứ 3 (hết thuốc chửa trị), “ .... nhưng sau đó tự nhiên lại hết” (sic). Vào thời điểm khoảng tháng 8 năm 2009 người ta vẫn còn thấy Nguyễn Chí Thiện khỏe mạnh dù tuổi đã 70; nhưng Nguyễn Chí Thiện hút thuốc lá liên miên và không có triệu chứng bệnh tật gì cả. Theo lời của nhà văn Phan Nhật Nam cũng là “hiền huynh” của Nguyễn Chí Thiện cho biết, thì Nguyễn Chí Thiện đã hút hết 1 bao (gói) thuốc lá mỗi ngày. Mặc dù trước đây Nguyễn Chí Thiện có tiết lộ rằng Nguyễn Chí Thiện bị bệnh “Ho Lao” và “mỗi lần ho như vậy thì tôi (Thiện) khạc ra cả cốc máu” (sic) (xin đọc giả vào địa chỉ website dưới đây để nghe lại lời kể của Nguyễn Chí Thiện). Xin tìm đọc loạt bài: Nguyễn Chí Thiện Soán Đoạt Thi Phẩm Vô Đề.


  3. Bạn đọc nào đã lỡ tin vào Nguyễn Chí Thiện và nhóm của Thiện, thì xin các bạn chịu khó xem lại hàng trăm điểm mâu thuẫn vô lý; mà chính cá nhân rất thật của Nguyễn Chí Thiện nói ra. Những điều Thiện nói đã khác xa tư tưởng của tác giả Vô Danh trong tập thơ Vô Đề (từ đây xin gọi là tác giả Vô Danh và thơ Vô Đề để dễ nhớ), mà từ nhiều năm qua ít có ai chịu đọc và để ý từng bài, từng câu thơ trong tác phẩm Thiên Trường Ca Vô Đề bất tử này.

                Thông thường trong lãnh vực tình báo, gián điệp thì người ta có thể hóa trang, giả dạng, đánh cắp các tài liệu mật, đánh tráo các tin tức có tính cách bí mật quốc gia để làm “phản tin”. Người A có thể hóa trang thành ông B ..v.v.. điều này đối với các tay tổ gián điệp nhà nghề; thì thật rất dễ dàng như họ lấy đồ trong túi. Nhưng riêng tập thơ Vô Đề của tác giả Vô Danh thì thật là khó để đánh tráo hay đánh cắp. Vì sao? Vì Tư Tưởng thì không bao giờ có thể đánh cắp hay đánh tráo được, như trên đã có dẫn chứng!. Hơn nửa tác giả Vô Danh đã mất 20 năm để viết ra tập thơ Vô Đề; thiết nghĩ ông cũng đã đoán trước việc người khác có thể giả dạng hoặc đánh tráo tập thơ Vô Đề của ông. Đây cũng là lý do để giải thích tại sao ông Vô Danh đã viết lại Hai (2) lần bài “Tôi Không Tiếc”. Một bài vào năm 1971 và một bài nửa vào năm 1974 bài thơ như sau:

    * Tôi không tiếc
    - Tôi không tiếc khi bị đời sa thải
    - Thân thể vùi, tan rữa, hóa bùn đen
    - Những vần thơ trong đêm tối đê hèn
    - Cùng rệp muỗi viết ra mà bị mất
    - Tôi sẽ tiếc, khóc âm thầm trong đất.
                            Thơ Vô Đề - 1971 và 1974.

                Trong tập thơ Vô Đề nhiều lần tác giả Vô Danh đã tiên đoán được điều này; và ông đã nhắc đi nhắc lại nhiều lần trong tập thơ của ông, vì lẽ biết trước cho nên ông đã dùng những ngôn từ cũng như: “mốc thời gian” “tuổi đời đấu tranh” và đặc biệt là “tư tưởng” của ông đã lồng trong nhiều bài thơ, khiến cho đối phương nếu có đánh tráo hay đánh cắp cũng trở nên phản tác dụng. Vì không hiểu tư tưởng của tác giả trong tập thơ Vô Đề đã chuyên chở những gì và thơ (tôi) tâm sự hay nói với ai! (“bạn hay Thù”). Vì vậy nhân vật Nguyễn Chí Thiện đã có một thời gian dài do nhiều tổ chức tình báo thượng thặng bao che, và thổi cho Thiện. Nhưng cuối cùng rồi thì Thiện cũng bị lật mặt và rõ ràng Nguyễn Chí Thiện là tên tình báo; gián điệp đã dùng văn hóa chỉ đạo cho chính trị. Nguyễn Chí Thiện đã nhiều năm hoạt động cho Cộng sản Hà Nội đang nấp dưới vỏ bọc người quốc gia để chống Cộng dùm cho đảng; để cứu đảng thoát khỏi tình hình bế tắc và đặc biệt là những bế tắc từ giữa năm 2008; cho đến khi Thiện chết vào ngày 2 tháng 10 năm 2012 tại Santa Ana, Hoa Kỳ.

               
    Trong loạt này viết này Trung Nhân sẽ lần lượt nêu ra từng bài thơ một, khi thời điểm thuận tiện, từng điểm cũng như từng mốc thời gian trong tập thơ Vô Đề, để chứng minh cho đọc giả thấy rằng: Nguyễn Chí Thiện là người không có tư tưởng đấu tranh gì cả. Nguyễn Chí Thiện chỉ là người được Hà Nội và giới “tình báo” ...  đào tạo để soán đoạt tập thơ Vô Đề của tác giả Vô Danh với những dụng ý được nêu như trên (trong một bài khác sẽ viết ra chi tiết hơn. Loạt bài viết này Lê Trung Nhân chỉ chủ ý cho đọc giả khắp nơi hiểu rằng Nguyễn Chí Thiện chỉ là một tên tay sai được đưa sang Mỹ để đánh lừa người Việt tị nạn Cộng sản). Tựu chung lại thì vẫn là ngăn chận một cuộc cách mạng võ lực có thể xảy ra; bởi những người Việt Quốc gia Chân chính trong nước cũng như hải ngoại lãnh đạo.

                Mời quý đọc giả đọc lại bài “Trái Tim Tôi” là một trong 192 bài thơ (và 188 đoản khúc được ghi là “những ghi chép vụn vặt”) trong tập thơ Vô Đề để thấy Nguyễn Chí Thiện không đủ tuổi đời và sự hiểu biết để viết ra bài thơ “Trái Tim Tôi” này, thì làm sao Nguyễn Chí Thiện có thể viết ra nhiều bài thơ khác trong tập thơ Vô Đề?!

                Tại sao các thế lực tình báo đều đồng ý đưa con bài Nguyễn Chí Thiện ra hải ngoại. Muốn hiểu điều này chúng ta phải trở lại quá khứ của hơn 100 năm trước, thì chúng ta mới có thể hiểu được nhóm tư bản Mỹ họ đã và đang làm gì. Chúng ta nên hiểu rằng hơn 100 năm qua người dân Mỹ và Quốc Hội Hoa Kỳ cũng đã bị bàn tay tư bản Mỹ khống chế và lèo lái để làm theo ý của các nhóm tư bản. Nước Anh và dân Anh (Quốc Hội đại diện cho Dân) chắc cũng không thể nào thoát khỏi ra quy luật này.

    Từ khởi thuỷ nhóm cực quyền “Tư bản Mỹ” đã nuôi dưỡng và đào tạo một nhóm 300 người Nga và Nga gốc Do Thái tại New York trong khoảng năm 1909. Sau này người ta mới biết chúng là nhóm 300 tên đầu tiên của bọn thảo khấu trong đầu thế kỷ 20, có cái tên rất lạ là: “Bolsevic”, để rồi đến năm 1917 nhóm “Bolsevic” này họ đã hoàn toàn hình thành và thiết lập được cái gọi là “chủ nghĩa Cộng sản” trên đất Nga; rồi từ đó mới lan rộng ra thế giới. Phải đến hơn 100 năm sau, thì sự phá sản trong tư tưởng của nhóm “hậu duệ Bolsevic” đã dẫn đến sự sụp đổ của “chủ nghĩa Cộng Sản” vào năm 1989, cũng do bọn đàn em của nhóm Bolsevic nói trên chủ trương.

    Theo thiển ý người viết thì, chẳng những đó là điều đáng ghi nhớ nhất, mà còn là sự kiện lịch sử quan trọng nhất trong 105 năm qua. Quan trọng; vì mãi cho đến nay cũng ít có người biết hay hiểu rằng đó chỉ là sách lược của nhóm tư bản Mỹ và do tư bản Mỹ chủ trương muốn thay thế thực dân phương Tây thống trị thế giới bằng “Kách Mệnh và Nghèo Đói”, để ngày nay họ dễ bề thâu tóm tiền bạc của hàng nhiều chục quốc gia trên thế giới bằng các chiêu bài “buôn bán” như: “thị trường chứng khoán” (thị trường chứng khoán dĩ nhiên phải có kinh tế và thương mại. Vì có buôn bán là có chứng khoán), hay “bất động sản” khắp nơi trên thế giới ngày nay như chúng ta đang thấy. Lấy một thí dụ: nhóm tư bản từ New York, Mỹ; sang Việt Nam mua hoặc thuê đất dài hạn chỉ để “làm sân đánh Golf”. Vậy nhóm tư bản này họ dụng ý gì?, đánh golf chỉ là một trò chơi!, nhưng tại sao họ lại phải tốn công đi xa như thế?. Điều này chắc chắn sẽ ít có người biết các nhóm tư bản này họ đang toan tính gì ở đó hay ở quanh vùng đó! và còn nhiều kế sách tương tự như vậy, như thể bọn Tàu thuê đất để “canh tác”. Nếu bạn đọc ngồi suy tư rồi sẽ thấy họ đang toan tính những gì. Chắc chắn điều họ đang làm sẽ không che mắt được ai!

    Hiện tại nhân loại nói chung chưa bao giờ bị thống khổ và kinh hoàng như ngày hôm nay qua sự xâm lăng, xâm thực, chiến tranh tàn phá, chết chóc của cả hai nhóm (nhưng cũng chỉ là một) “Tư bản và Cộng sản”, với hơn hai trăm triệu (200,000,000) người bị sát hại dã man. Hàng nhiều trăm triệu người bị đầy đọa xuống hàng súc vật, và đến ngày nay năm 2014 này vẫn còn đang tiếp diễn tại Trung Hoa, Việt Nam, Bắc Hàn, Cuba . v.v.. Thế giới nhiều phen đã suýt bị “Tư bản và Cộng sản” “cho ăn bom” nguyên tử, họ có thể đẩy thế giới đến bờ diệt vong, nhưng chỉ để lại một nhóm nhỏ mà hầu hết họ là những nhóm “tư bản”. Trên đây là sự thật và là những suy tính của tư bản Mỹ và phương Tây. Đây cũng là lời tiết lộ của một số giáo sư Mỹ đã nhiều năm “có công” làm việc cho các nhóm tư bản này. Nhưng đặt giả thử mọi người ai ai cũng là triệu phú, thì ai sẽ làm công hay quét dọn nhà cửa phòng ốc, vệ sinh cho ai? Hỏi tức trả lời vậy!. Cho nên những điều họ “suy tính” cũng chỉ là không tưởng!!!

    ---------------

    Nhưng chuyện người đời toan tính lại còn phải có yếu tố quyết định của Trời; Đất nửa!. Nếu “trí ngu” con người đã tạo ra cái chủ nghĩa “Tư bản và Cộng sản” ác ôn này, thì ngày nay cũng chính trí khôn con người đã nhận ra chúng là những con quái vật đã và đang ra sức tàn phá thế giới, và ngày nay chắc chắn con người đã đủ trí khôn để nghĩ ra phương châm, phương thức và phương pháp tiêu diệt được nó. Một số người Việt Nam, vì quá nhiều tham vọng, nhưng u tối nên hôm qua đã đi rước lấy cái gọi là “chủ nghĩa Cộng sản” tàn bạo, tàn ác này về, để gây tang thương máu lửa cho dân tộc Việt Nam trong 60 năm qua, (tính từ năm 1954 - 2014) với những khổ đau chất ngất cho dân tộc chúng ta, và con cháu tới ngày nay đầu năm 2014 vẫn chưa chịu dừng lại.

    Trong khi tại nơi người ta đã áp đặt cái gọi là “chủ nghĩa Cộng sản” này lên đầu người dân Nga, thì người Nga và Đông Âu họ đã chặt đầu con rắn độc Cộng sản từ lâu. Ngày nay (2014) dân tộc Việt chúng ta gần 100 triệu người tại sao chúng ta vẫn cứ chịu im lặng để cho một nhóm nhỏ Cộng sản tàn phá đất nước; và “tư bản” siết cổ người dân Việt bằng nhiều hình thức!. Tại sao chúng ta không đứng dậy để được có tiếng nói?!. Những người Trí Thức trong nước và ở hải ngoại hiện nay quý vị đang ở đâu? và đang làm gì?. Chúng ta phải hiểu rằng: muôn chế độ chỉ là cái áo, nếu không hợp thời thì phải thay đổi. Vậy thì: “Tư bản hay Cộng sản cũng chỉ là phương tiện. Nhưng tiếc thay họ lại dùng “phương tiện” để đem điêu linh tang tóc đến cho con người thay vì đem bình an và tình thương đến cho đồng loại.

    Nếu nhìn cho kỹ thì chúng ta thấy Tư Bản và Cộng Sản chỉ là một, vì như trên đã có nói. Cho nên những người chỉ biết sống và tôn thờ vật chất; người ta gọi họ là: những tên Cộng sản, và gọi chúng là những kẻ “vô thần”. Vì “đạo lý” của họ là “tiền”, chứ không phải chúng dán lên trán chúng “lá bùa” Bolsevic thì mới là Cộng sản!. Nhưng cái hay của tư bản phương Tây là, họ đã rửa sạch được bàn tay vấy máu của họ một cách “sạch sẽ”; bằng cách họ đưa ra những chiêu bài ra vẻ “cứu nhân, độ thế”. Nào là: “Tự do, Bình đẳng, Dân chủ, Nhân quyền!”. Điều này đã làm cho những tay Khoa Bảng chuyên nặng về hình thức sách vở; nhưng lại không biết phân biệt, phân minh; đúng, sai nên đã nhẫm lẫn và cũng đã tự nguyện làm cái loa tuyên truyền công không cho nhóm tư bản phương Tây. Chúng ca tụng Mỹ và phương Tây như các “chính quyền” (không phải Tà Quyền) thần thánh luôn đặt “lý tưởng chống Cộng” một cách triệt để không khoan nhượng. Nhưng nhìn cho kỹ thì sự thật không phải vậy. Và sự thật đã chứng minh cho mưu đồ thống trị thế giới của các nhóm tư bản Mỹ và phương Tây.

    Quý độc giả nên tìm tòi đọc lại các tài liệu đã được đưa lên trên các hệ thống Internet gần đây như: “youtube” chẳng hạn; để thấy rõ các mưu đồ bẩn thỉu của nhóm cực quyền “tư bản” Mỹ, họ đã buôn bán không riêng miền Nam Việt Nam vào năm 1975; mà là cả thế giới trong gần 100 năm qua. Muốn hiểu chúng ta hãy vào trong các hệ thống Internet dưới đây, để đọc cũng như để hiểu thêm cho rõ ràng, trước khi kêu gào “Mỹ chống Cộng” dùm chúng ta; hoặc giả “Mỹ đang chống hoặc đang dụ Trung Cộng vào cửa tử”. Nếu nghĩ như vậy thì chúng ta đã nhầm lẫn rất lớn khi tin điều đó là sự thật.  

                Chúng ta phải Tự Chủ và Tự Tin. Và đừng bao giờ đặt hết tất cả hy vọng vào người! Nhất là người ngoại quốc xa lạ, không cùng một văn hóa, không cùng một dân tộc Việt như chúng ta. Họ không bao giờ thật sự giúp đỡ cho dân tộc chúng ta; như chúng ta thường nghĩ về “lòng tốt” của họ. Tất cả họ đều đặt nền tảng trên hai chữ “quyền lợi”. Bây giờ và trong những ngày tháng tới, nước Việt Nam cần những người có tài đứng ra lật ngược cái thế Bí của Việt Nam, thì họa may có thể hóa giải được hiểm họa “mất nước” vì xâm lăng, xâm thực của ngoại bang.

                Kể từ năm 1945 cho đến nay, cuộc chiến chống bọn nội thù Cộng sản vẫn còn đang tiếp diễn một cách hăng say cuồng nhiệt và chỉ chấm dứt chỉ khi nào Cộng sản hoàn toàn bị tiêu diệt trên đất nước Việt Nam. Cuộc chiến này quả là một cuộc chiến đẫm máu và dai dẳng nhất với khoảng 21 triệu người Việt (cả Bắc lẫn Nam) đã chết. Hàng chục triệu gia đình tan hoang, đất nước Việt Nam đã “thống nhất”, nhưng để lại một xã hội gần như phá sản; với gần 40 năm qua dưới sự cai trị của tập đoàn Cộng sản. Người bạn “đồng minh” Hoa Kỳ đã nhẫn tâm “bán miền Nam Việt Nam” cho một nhóm tư bản khác, mà họ tráo tên gọi là “cộng sản”. Điều này hiển nhiên ai cũng hiểu. Tư bản hay Cộng sản nói chung; thì họ cũng đều giống nhau ở điểm vật dục, tham lam, bóc lột. Họ chỉ khác nhau ở điểm nhóm này có kế sách bóc lột khác với nhóm kia! Thế thôi.

                Trong cuộc chiến tranh Việt Nam nhất là chuyện người “bạn đồng minh” đã bán đứng chúng ta cho tập đoàn Cộng sản, những điều chúng ta cứ tưởng là sẽ mãi mãi nằm yên trong bóng tối bí mật. Nhưng không! trong tháng 7 năm 2013 vừa qua, thì chính ông Tổng thống Obama đã ra lệnh cho trung ương tình báo Hoa Kỳ, phải bạch hóa các hồ sơ được dấu nhẹm từ nhiều chục năm qua. Trong đó có hồ sơ “người bạn đồng minh”, đã giúp nhóm tư bản Đỏ như thế nào, cho khi đến chiến tranh Việt Nam kết thúc; và các “chính quyền” Mỹ sau đó đã phủi tay ra đi. Sự phản bội đồng minh để bỏ chạy này; đã dẫn đến suy sụp uy tín của đất nước Hoa Kỳ cho đến ngày hôm nay. Người “bạn đồng minh” thua cuộc có quyền bỏ chạy. Nhưng tại sao lại Bán Đứng chúng tôi!? (câu hỏi này hơi thừa nhưng vẫn cứ hỏi!). Gần 40 năm qua sống đau đớn, tủi nhục, nhưng “chúng tôi” đã chiến đấu và thừa sức để chiến đấu. Ông Vô danh đã viết như sau:

    - ..................................
    - Khi Mỹ chạy, bỏ miền Nam cho Cộng sản
    - Sức mạnh toàn cầu nhục nhã kêu than
    - Giữa tù lao, bệnh hoạn, cơ hàn
    - Thơ vẫn bắn, và thừa dư sức đạn!
    - Vì Thơ biết một ngày mai xa xôi nhưng sáng lạn
                                        Thơ Vô Đề - Khi Mỹ Chạy - 1975

                Vậy ngày hôm nay khi đã hiểu được sự thật, thì chúng ta có nên viết lại tất cả các sự thật lịch sử này ra cho công chúng cả Mỹ lẫn Việt được biết; để cho các thế hệ con em chúng ta (và con em người Mỹ) bây giờ và mai sau hiểu rõ hay không?. Tác giả tập thơ Vô Đề cũng khuyên chúng ta nên viết lên càng nhiều càng tốt, về các tội ác mà Cộng sản và tư bản đã gieo rắc trên quê hương đất nước chúng ta.

    - ..............................................................
    - Nên phải viết, phải muôn ngàn kẻ viết
    - Những tội tày đình được bưng bít tinh vi
    - ................................................................
                            Thơ Vô Đề - Thế Lực Đỏ - 1973

                Lịch sử Việt là gì? Nếu không phải là gia phả của giống nòi Việt. Lịch sử là toàn thể sinh mệnh dòng sống trong dòng thác sinh mệnh dân tộc. Lịch sử cũng là sự đau buồn cũng như hạnh phúc, sự buồn vui ấy đã quyện với nhau để kết thành giòng sống của toàn thể dân tộc. Người dân Việt biết ngẩng đầu khi vui và biết suy tư đau khổ khi vận nước đen tối. Bài học lịch sử ngày nay phải được khuyến khích cho nhiều người cùng viết ra, để lịch sử bây giờ và tương lai kiểm nhận chúng ta; để toàn thể dân tộc Việt hôm nay và ngày mai cùng nhau đứng dậy và đi lên.

                Trong Đệ Nhị Thế Chiến thế giới này đã phải hứng chịu khoảng 25 triệu tấn bom, hàng chục triệu người chết vì bom đạn vô hồn, hàng triệu gia đình tan nhà nát cửa, hàng trăm thành phố đã bị tàn phá tan hoang. Trong cuộc chiến tranh Việt Nam, với một đất nước Việt Nam nhỏ bé và người Việt Nam nói riêng; cũng đã hứng chịu khoảng 17 triệu tấn bom đạn và khoảng 21 triệu người chết hàng triệu gia đình phải tan nhà nát của tù đầy khốn khổ.

                Chiến tranh đã chấm dứt gần 40 năm trước, hay là từ năm 1975 cho đến nay đã có khoảng 10 ngàn người chết và gần 70 ngàn người bị thương vì các loại bom đạn chưa nổ trong thời chiến tranh còn sót lại. Cuộc chiến đã chấm dứt từ năm 1975; nhưng Cộng sản Hà Nội cũng như bạn “đồng minh” của họ, đã thủ tiêu hơn 200 ngàn cán binh Bắc Việt hồi chánh trong thời chiến tranh; chưa kể các cuộc tàn sát khác của kẻ Cộng sản “chiến thắng” (nếu cần những sự thật này sẽ được tuần tự đưa ra sau).

                Lịch sử là chuyện đã qua, nhưng lịch sử cũng để lại cho chúng ta muôn vàn kinh nghiệm quý báu, vì đó là toàn thể sinh động của những chuỗi ngày quá khứ. Đời sống hiện tại phải lấy kinh nghiệm quý báu của lịch sử để chiêm nghiệm và hoạch định ra đời sống của tương lai cho dân tộc. Vì lẽ đó như trên đã nói “giới cầm quyền Hoa Kỳ đã bàn giao miền Nam cho Cộng sản”; đây là sự thật mà hàng triệu người Việt trong và ngoài nước ngày nay cần phải ý thức để hiểu rõ. Cộng sản Hà Nội hiện nay chỉ là một tập đoàn tay sai cho Nga; Mỹ; và Tàu, điều này từ trong nước ra đến hải ngoại hiện nay người dân Việt ai ai cũng hiểu rõ, nên không cần bàn ở đây nửa. Nhưng điều cần phải nêu lên ở đây là: Vì sao và vì đâu đất nước và dân tộc Việt Nam tan nát; tan hoang như ngày nay. Câu hỏi này cần phải được nhiều người nêu lên cho các bậc thức giả còn nghĩ đến tiền đồ của dân tộc Việt, câu hỏi này cần phải được khơi lên để cho những người trí thức ở hải ngoại cũng như trong nước nên suy tư, suy nghĩ mình nên làm gì; và cần phải làm gì để cứu dân tộc; và đất nước trong giai đoạn lịch sử cam go như ngày hôm nay. 

                Không ai có thể tách quá khứ ra khỏi cuộc sống, vì vậy chúng ta cần phải có hành động cụ thể; để cứu lấy đất nước và các thế hệ con cháu người Việt Nam ngay từ bây giờ và mai sau. Cả dân tộc Việt Nam đang sống trong hơn 60 năm dài đau thương, đau khổ. Vì vậy hơn ai hết chính người Việt Nam chúng ta mới có quyền nói lên tiếng nói chân chính của con tim mình, chỉ có bài học lịch sử mới dạy cho chúng ta phải biết nghiêm khắc với chính mình, bài học lịch sử cũng sẽ dạy cho chúng ta yêu thương chúng ta hơn ai hết. Vì tinh thần vọng ngoại; cầu cạnh; quỳ luỵ người chỉ làm cho gia đình và đất nước chúng ta thêm đổ nát.

                Trong nhiều năm qua cộng đồng người Việt tị nạn Cộng sản hải ngoại khắp nơi trên thế giới, nhất là trong giới cầm bút hiểu biết về văn chương, chắc chắn đều biết ít nhiều về tập thơ Vô Đề của tác giả Vô Danh. Đây có thể nói là một thiên trường ca bất tử của người Việt Nam; đã trường kỳ đấu tranh với một “lý thuyết” ngoại lai Cộng sản, được tập đoàn Cộng sản do Hồ Chí Minh; với sự tiếp tay của các thế lực ngoại bang đem về để chà đạp quê hương Việt Nam, mong đồng hóa và nô lệ hóa con người Việt Nam dùm cho Nga, Tầu và Tư bản Mỹ. Họ đã cùng lập mưu kế và giết hầu như gần hết các trí thức Sĩ Phu người Việt cả Bắc; Trung lẫn Nam. Người ta chỉ biết và hay nói đến “tội ác” của tập đoàn Cộng sản Việt Nam đối với nhân dân Việt Nam trong hơn 60 năm qua. Nhưng ít có người biết rõ tội ác của Nga, Tàu và Tư Bản đã gieo rắc trên đất nước Việt Nam như thế nào. Nếu không có các nhóm Tư Bản Đỏ và Xanh này; thì làm sao tập đoàn Cộng sản ở Việt Nam sống và tồn tại đến ngày nay?!. Hỏi tức trả lời vậy!.

                Từ năm 1975 cả nước Việt Nam đã mất vào tay Cộng Sản. Người Quốc Gia đã “bại trận”; thân phận cô nghiệt, đau khổ của người Quốc Gia chắc hẳn ai ai cũng biết. Sau đó một số những người Việt Nam cả hai miền Nam Bắc đã may mắn chạy thoát khỏi “thiên đường” Cộng sản. Dù mang danh là “kẻ thua trận”; nhưng từ năm 1975 cho đến nay, người Việt Quốc Gia luôn luôn giữ vững chính nghĩa quốc gia, trong cuộc trường chinh đọ sức với nhiều kẻ thù trong cùng một lúc, và nổi bật nhất trong cuộc trường kỳ đọ sức này chúng ta phải nói đến Thi Sĩ Vô Danh.

                Vậy xin mời quý độc giả cùng Lê Trung Nhân vào đề; để chúng ta cùng xác định về “tư tưởng” của tác giả Vô Danh qua bài “Trái Tim Tôi”. Bài thơ này được tác giả Vô Danh viết ra từ năm 1965 dưới đây. Lúc đó Nguyễn Chí Thiện đúng 26 tuổi (Nguyễn Chí Thiện 1939 - 2012). Bài này tổng cộng gồm có 34 câu. Mỗi đoạn từ 4 hoặc 5 câu, mỗi câu từ 6 chữ; 7 chữ hoặc 8 chữ được ghép vào từng đoạn không theo thứ tự với nhau. Nhưng “tư tưởng” được nối kết với nhau, mà người đọc muốn hiểu một số bài thì phải có “chìa khóa”, mới hiểu tác giả muốn gởi đi những tín hiệu gì?. Đây cũng là dụng ý của tác giả.

    * Trái Tim Tôi

    1 - Trái tim tôi, câu chuyện triền miên
    2 - Chỉ em nhỏ hiểu và yêu thích
    3 - Em không hiểu cái thâm trầm súc tích
    4 - Nhưng hồn em hiểu được cái thần tiên.

    5 - Trái tim tôi, bút nghiên và ống quyển
    6 - Của anh đồ thi cử vô duyên
    8 - Vất nằm yên trong xó bụi che dầy
    9 - Mơ võng lọng kiệu cờ như nước chảy!

    10 - Trái tim tôi, quả ớt hồng cay
    11 - Mà mấy kẻ quen mùi ngon ngọt
    12 - Dám tò mò mon men nhấm nhót
    13 - Thò lưỡi vào đã phải rụt ra ngay.

    14 - Trái tim tôi, quán nghèo gió lọt
    15 - Chỉ dừng chân kẻ lỡ độ đường
    16 - Giữa đêm dầy lạnh lẽo hơi sương
    17 - Kẻ lỡ độ sẽ tìm ở đó
    18 - Chút lửa ấm ngọn đèn dầu vặn nhỏ.

    19 - Trái tim tôi, lòng thung mà nệm cỏ.
    20 - Sẵn sàng đỡ kẻ rủi ro
    21 - Từ đỉnh non cao coi đời là nhỏ
    22 - Xẩy chân lộn ngã thình lình.

    23 - Trái tim tôi, tòa lâu đài cổ kính
    24 - Đứng âm thầm soi bóng nước lung linh
    25 - Vài kẻ qua hiểu giá trị, cúi đầu
    26 - Song kết cục không một người muốn tậu!

    27 - Trái tim tôi, khởi thủy ngàn dâu
    28 - Rồi nó hóa biển sâu dào dạt
    29 - Giờ nó chỉ là nơi cồn cát
    30 - Mà Dã Tràng thôi việc đã từ lâu.

    31 - Trái tim tôi, đồng trũng nước sâu
    32 - Nó chờ mong nước lũ mưa ngâu
    33 - Để có thể trào dâng muôn đợt sóng
    34 - Và sóng kia, những ngọn sóng bạc đầu!

                            Thơ Vô Đề, tác giả Vô Danh (1965)

                                                                            *

                Ông, Cha ta có dạy rằng: Đã sinh ra Là Người thì phải làm sao để Làm Người cho xứng đáng mà trở Thành Người cho đúng nghĩa. “Là Người. Làm Người. Thành Người” cho đúng với nhân cách của Người. Tức là Nhân!. Vậy Nhân cách của con Người là gì?. Là người sống ở đời mà chỉ có nghĩ đến vật dục (ở trên có nói), để vật dục sai khiến mình, rồi chỉ còn có mưu cầu tư tâm, tư lợi mà bày biện việc ra để làm cho nhân tâm nhiễu loạn, thì đó là những người làm hại cho sự sống của những người chung quanh. Nhân ở Trời có 4 đức tính là: “Nguyên, Lợi, Hanh, Trinh”. Nhân ở Đạo có 4 đức tính là: “Nhân, Nghĩa, Lễ, Trí”. Như vậy Nguyên tức là Nhân đứng đầu các điều thiện. Lợi tức là Nghĩa định rõ các phận vị cho điều hòa. Hanh tức là Lễ hội hợp các điều hay lẽ đẹp. Trinh tức là Trí giữ vững cái chính (trị) để làm nguồn gốc cho mọi sự việc.
    - Lấy cái nguyên cái nhân làm cho người trưởng thành
    - Lấy cái tốt cái đẹp làm cho người hợp với lễ
    - Lấy cái lợi cái nghĩa làm cho người hòa với vạn vật
    - Lấy cái trí cái trinh làm gốc cho người hợp với sự việc.
    Như vậy Nhân là đức tính chung của con người cho dù Đông hay Tây, Kim hay Cổ. Vậy hiểu chữ Nhân là hiểu nhất thể của con người. Một xã hội thiếu Nhân tính (tức là xã hội thuần vật chất. Trị dân bằng sắt thép và muối), tức là xã hội phá con người, thì xã hội đó phải hỏng không thể khác.

                Là Người mà chỉ biết vật chất để Nuôi Thân cho riêng mình, béo tốt cho mình, thì đó chỉ có thể trở thành ra thứ “cu li” hưởng thụ vật chất. Là người có “tài” mà chỉ biết dùng cái tài mọn đó nuôi cho thân của mình, thì cũng chỉ là loại người đi làm đầy tớ cho người mà thôi. Nên loại người này sách vở thường gọi họ là những người Nô Tài (nô lệ cho tài sản)

                Là Người mà chỉ biết đúng khung trong một mớ kiến thức chuyên môn của một chuyên viên, thì việc nuôi trí của người đó không thể có một suy tư, suy nghĩ vượt ngoài lãnh vực chuyên môn của một chuyên viên, thì người ta gọi đây là những người Nuôi Trí (Óc). Cũng chỉ vì nuôi trí nên họ không thể có sự hiểu biết siêu việt được, nên đó chỉ là những Nhân Tài (người tài).

                Là Người nếu chúng ta biết Nuôi Tâm chúng ta biết tìm học, tìm hiểu để mở rộng tầm tinh hoa của linh thể mình ra và nhìn thấu suốt được 3 lãnh vực Thiên, Địa, Nhân chỉ là một (vạn vật đồng nhất thể), thì đây là một con người siêu phàm. Nuôi Tâm để biết Thượng thông Thiên Văn, Hạ đạt Địa Lý”. Hiểu Trung tri Nhân Sự” thì đây mới thật sự là những Thiên Tài. Đây là những người đã thật sự thành Thánh (thành Nhân - Thánh cũng là người) dù họ còn đang sống hay đã mất.

    Ba lãnh vực Thiên, Địa, Nhân là:

                a) Thượng Thông Thiên Văn là phải biết vận Trời, vận trời ở đây là phải thông hiểu được Thời, Thế và Cơ để lập ra Đạo sống. Đạo sống cho mọi người, cho con người đời này, đời sau và còn nhiều đời sau nửa (xin hiểu chữ Đạo ở đây là đạo sống làm người).

                b) Hạ Đạt Địa Lý là phải biết tất cả các hoa địa (địa thế tốt) để tạo dựng được cái “Thế” đứng cho mình. Thế ở đây vào thời điểm nhiễu nhương; loạn lạc này phải hiểu là địa thế để xung trận mà dành chiến thắng. Nên có thể gọi đây là thế “địa lược”, hay còn gọi là “địa thế chiến lược” hay là “địa lý chiến lược” (***). Vì nếu thiếu thế địa lý thì không thể dành được chiến thắng, và kẻ chiến thắng sau cùng mới là kẻ chiến thắng!.

                c) Trung Tri Nhân Sự là phải hiểu được tâm lý của nhân sinh để có thể xử dụng nhân sự vào công việc gì cho thích hợp với khả năng của nhân sự đó. Vì việc nước là việc trọng đại thì không thể xử dụng người theo cảm tính chủ quan bình thường của nhân sinh được. Vì biết mỗi cá nhân đều có khả năng nhận thức và sự hiểu biết khác nhau.

                Ví dụ: có những người họ có kiến thức chuyên môn rất cao nhưng họ lại là những người “đầy tớ” rất chăm chỉ, giỏi giang và đắc lực trong công việc làm tôi, làm tay sai cho người. Chứ họ không thể tự chủ, hay tự làm chủ họ được. Ngược lại có những người họ không có bằng cấp chuyên môn gì cao, nhưng họ lại là những người tự chủ hay là tự làm chủ cho chính họ và là người chủ điều hành công việc rất giỏi. Vì vậy những người Nuôi Tâm mới có thể đạt đến 3 lãnh vực như trên đã nói.

                Nên:
                Nuôi Tâm sinh Thiên Tài
                Nuôi Óc sinh Nhân Tài
                Nuôi Thân sinh Nô Tài
                            Trích Huyết Hoa - Thái Dịch

                Người Thiên Tài thì mới có thể Thượng thông thiên văn, Hạ đạt địa lý, Trung tri nhân sự. Họ là Thiên Tài cho nên sự biết của họ đã quán triệt được không gian lẫn thời gian. Vì Thiên Tài cho nên họ hiểu được cả Tung lẫn Hoành. Họ hiểu được trăm năm trước lẫn trăm năm sau cũng là điều dễ hiểu thôi. Có như vậy thì mới có thể hoạch định Chính Sách cho quốc gia mình một cách suốt dọc được. Trong Chính Trị lại càng không thể “ý mình như vượn” được. Đó không phải làm Chính Trị theo đúng nghĩa của chính trị; mà đó là những phương pháp lừa dối của những người “cầm quyền” (chứ không phải Lãnh Đạo - cầm quyền và lãnh đạo là hai lãnh vực hoàn toàn khác nhau), không biết đường lối để hoạch định Chính Sách cho quốc gia mình. Vì Chính Trị đúng nghĩa của nó là: “thiết kế cho nhân sinh”.

                Tóm lại chỉ có những thiên tài mới có tư tưởng triết học mới trong chính trị để thiết kế một đời sống cho nhân sinh ngày đẹp hơn, tốt hơn. Các quốc gia tư bản chỉ biết quyền lợi cho riêng phe nhóm mình; hay công ty của mình thì không thể nào thiết kế một quốc gia “dân chủ” theo đúng nghĩa của nó. Dân chủ của phương Tây là “dân chủ luật định” (thêm hai chữ luật định sau dân chủ), cho nên “công trình” thiết kế của họ đồ sộ bao nhiêu, thì càng nhanh chóng đổ vỡ bấy nhiêu. Bạn đọc bình tĩnh nhìn xã hội đang quay chung quanh mình thì sẽ thấy rất rõ!.

                Trở lại bài thơ “Trái Tim Tôi” trên đây trong tập thơ Vô Đề của tác giả Vô Danh tổng cộng có 34 câu được chia ra làm 8 đoạn; và dưới đây xin đọc giả cùng Trung Nhân đi vào chi tiết để tìm ra ẩn ý của tác giả Vô Danh muốn nói gì; và gởi gấm “tư tưởng” của ông cho những ai!; và để làm gì qua bài thơ Trái Tim Tôi ... trong giai đoạn cuối của sự đấu tranh giữa những người quốc gia với nhiều ác thế lực như hiện nay.

    “Trái Tim Tôi” hay là “Lòng Yêu Thương” của một người cảm biết được thời; thế bao dung cho mọi người, chỉ có lòng yêu thương mới có thể xóa nhòa các dị biệt và chỉ có lòng yêu thương mới có thể “tha thứ” cho những kẻ đã ngu muội; lầm lỡ.

    1 - Trái tim tôi, câu chuyện triền miên
    2 - Chỉ em nhỏ hiểu và yêu thích
    3 - Em không hiểu cái thâm trầm súc tích
    4 - Nhưng hồn em hiểu được cái thần tiên.

                “Chuyện triền miên” là chuyện dài lâu; chuyện xếp đặt kế hoạch cả một công trình cho đất nước; nên phải làm việc từ đời này sang đời kia không bao giờ ngừng nghỉ. Vì sự sống là cả một tiến trình, tiến hóa đi lên trong muôn thuở. Chuyện lịch sử, chuyện của tương lai thế hệ này nối tiếp thế hệ kia để bồi đắp cho đất nước, cho xứ sở, mà chỉ có những người đã lập tâm; lập nguyện đi làm cách mạng, cứu dân cứu nước mới dám nghĩ và dám làm, mới dám dấn thân vì đại cuộc, vì tổ quốc. Nhưng làm việc cho đất nước điều quan trọng là phải biết những nhu cầu của đất nước, hiểu được giòng tiến hóa của sinh mệnh dân tộc mới làm được, vì nếu không hiểu và không biết việc, nên người làm công việc lại làm sai thì không thể tránh được. Phàm là người “lãnh đạo” thì khi nhận lãnh trách nhiệm là phải hoàn tất, phải chịu hoàn toàn trách nhiệm khi làm sai, lãnh đạo để làm việc cho nước thì không bao giờ có trường hợp gia giảm. Sai là có tội. Lãnh đạo sai thì sẽ bị sự trừng phạt, sự phê phán bây giờ và lịch sử sau này. Vì “chuyện triền miên” của đất nước to lớn như vậy; nên đòi hỏi người lãnh đạo phải có trái tim và lòng yêu thương cao độ dào dào của tình cảm. Vì cuối cùng của mọi lý lẽ, và đích điểm cuối cùng của mỗi con người vẫn là: Tình người, Tình cảm, Tình yêu xuất phát từ “Trái Tim ...”.

                Những người đi làm cách mạng phải thể nghiệm được việc làm bây giờ và chuyện quá khứ để truyền trao lại cho lớp người trẻ hơn sau này, mà người ta thường gọi là “Thế Hệ Nối Tiếp”; để họ tiếp tục nối bước chúng ta; đi trên con đường mưu cầu hạnh phúc cho dân tộc. (Cho Dân Tộc; tuyệt đối không phải cho đảng phái hoặc cho phe nhóm. Tư bản và Cộng sản đều bị bế tắc mà không thể có lối thoát ở điểm này. Xin bạn đọc suy tư cho tỏ tường). Vì lẽ đó nên chỉ có các “em nhỏ hiểu và yêu thích”. Bởi vì “em nhỏ” hay là lớp người trẻ; hay là các thế hệ đi sau này sẽ nối tiếp con đường của các thế hệ đi trước, nhưng không bị ràng buộc nhiều bởi quá khứ!. Họ sẽ can đảm dám đứng lên vất bỏ những ân; oán của quá khứ; chỉ để còn lại tình yêu thương như “Trái Tim (của) Tôi” và tiếp tục công việc “dã tràng” của những lớp Cha; Anh đi trước đang làm dỡ dang.

                Tuổi trẻ của “các em” (lớp người trẻ bây giờ) dĩ nhiên chưa thể nào hiểu được cái thâm trầm xúc tích của “Trái Tim (yêu thương của) Tôi”; của con đường mà tôi (tác giả Vô Danh) đã nghĩ ra vạch ra. Hay nói đúng hơn là các kế sách thâm sâu, các kế hoạch đã được dấu kín trong tâm tư và sẽ trao truyền lại cho “các em”, khi “các em” đủ trưởng thành bắt tay vào việc làm, thì lúc đó “các em” mới “hiểu những thâm trầm xúc tích” của việc đang làm vậy!. Nhưng “các em” đã hiểu thế nào là “thần tiên” của “bồ đề” của “sương mai” hay của “uyển hồn”.

                Các em không hiểu được sự thâm trầm của Thời, Thế, Cơ để tìm ra một chủ Đạo sống. Các em không hiểu được cái thâm trầm xúc tích của vũ trụ quan, nhân sinh quan hay chính trị quan. Nhưng các em cảm được sự đau khổ của dân tộc, các em hiểu được tổ quốc đang cần các em. Việc nước là việc trọng đại liên quan đến tính mệnh của cả một dân tộc, nhưng có thể nói rằng các “em nhỏ hiểu” và sự yêu thương đất nước; ví như các tín đồ “cảm chiêu” các triết lý cao siêu của tôn giáo một cách chân thực, chứ các em chưa thể hiểu được một cách khoa học tính cái “thâm trầm xúc tích” của thời; của thế, của niềm tin cao siêu nơi tôn giáo; của lý tưởng, chưa thể hiểu những cơ mưu để vạch ra con đường sống cho cả một dân tộc về lâu về dài.

                Vì cái “thâm trầm xúc tích” mà tác giả tập thơ Vô Đề đã nói trên kia là: những cơ mưu, những nguyên tắc sâu thẩm của không gian lẫn thời gian, những nguyên tắc ghê gớm của “tung và hoành”, những nguyên tắc cơ mưu này đã vượt qua khỏi không gian và thời gian vượt cả quá khứ và tương lai. Các em hiểu được cái “thần tiên” của tình yêu nước nồng nàn. Các “em hiểu được cái thần tiên” của sự sống còn của đất nước. Các em không hiểu được “cái thâm trầm xúc tích” của đạo sống, nhưng các em hiểu là các em phải làm sao sống cho ra người và sống đúng nghĩa như một con Người, nhất là sống đúng nghĩa là người Việt Nam.

    5 - Trái tim tôi, bút nghiên và ống quyển
    6 - Của anh đồ thi cử vô duyên
    8 - Vất nằm yên trong xó bụi che dầy
    9 - Mơ võng lọng kiệu cờ như nước chảy!

                Đoạn này từ câu 5 đến câu 9. Tác giả Vô danh đã nói về cuộc đời của chính tác giả. Là một anh Đồ, đã từng ôm mộng đi thi. Tác giả mơ một ngày nào đó được “vinh quy bái tổ” có “võng lọng” có “kiệu cờ”, nhưng tất cả chỉ là mơ mộng vì sự thật không đến, vì vô duyên với việc học hành; nên đành vất tất cả “bút nghiên” vào “trong xó” để mặc cho “bụi che dầy” theo thời gian.

                Chúng ta nên nhớ từ năm 1945 sau khi Hồ Chí Minh được ông chủ tư bản “mướn” (thuê làm công) để đem lý thuyết ngoại lai Cộng sản vào đất Bắc, thì chẳng bao giờ trên mảnh đất Việt Nam còn có cảnh anh Đồ, hay cảnh ông Đồ nửa. Thời điểm này “thi sĩ” Nguyễn Chí Thiện mới 6 tuổi đầu, vậy thì làm sao Nguyễn Chí Thiện có thể có được kỷ niệm của quá khứ; để ví “Trái tim tôi, bút nghiên và ống quyển. Của anh đồ thi cử vô duyên”, để rồi đến những 20 năm sau (1945- 1965) lại hồi tưởng quá khứ để “than van” cuộc đời của chính mình qua mấy câu thơ trên đây?. Lấy thời gian Anh Đồ vào thời điểm năm 45; khi Cộng sản vào đất Bắc, thì “anh Đồ” phải ở khoảng tuổi 20- 25 (đang đi thi) cho đến 30 tuổi. Ông Đồ thì vào khoảng 45 cho đến 50 tuổi. Câu thơ trên tác giả dùng từ “Anh Đồ” là để chỉ chính tác giả. Còn nếu phải đợi đến năm 1965 là năm của tác giả viết lên bài thơ này, thì chẳng ai còn hiểu thế nào là “anh đồ”, mà họ chỉ biết đến “Ông đồ”.

                Ngày nay sau mấy mươi năm; chúng ta đọc phải hiểu và phải phân biệt được mốc thời gian như vậy để đoán về tác giả Vô Danh khi ông viết ra tập thơ Vô Đề. Điểm quan trọng là thi sĩ Vô Danh viết cho ai?, để làm gì?. Ông Vô Danh ở tuổi nào và Nguyễn Chí Thiện ở tuổi nào vào năm 1945 khi Cộng sản vào chiếm Hà Nội?!. Trái tim của anh Đồ đi thi vô duyên, học hành không đổ và rồi tác giả đã đi làm cách mạng, nhưng thời cơ cũng chưa đến với “anh Đồ”. Vậy chúng ta có thể khẳng định qua bài thơ này chỉ vỏn vẹn mấy câu thơ đầu, chúng ta đủ thấy Nguyễn Chí Thiện đang trong tuổi con nít; hoặc chưa sinh ra để Thiện có thể viết lại quảng đời đã qua của mình như những câu thơ trên đây. Vì thời gian từ 1945 trở đi cho chúng ta thấy thật tế như vậy.

                Theo các báo chí hải ngoại vào năm 1980 (nhất là báo “Người Việt” thời đó của ông Đỗ Ngọc Yến); đến khi Nguyễn Chí Thiện sang Hoa Kỳ vào ngày 1 tháng 11 năm 1995, thì nhân vật Nguyễn Chí Thiện được hầu hết các báo chí hải ngoại đăng tải lý lịch của Thiện như: Thiện đổ tú tài năm 16 tuổi (năm 1955). Thiện có bằng ABC (tú tài); làm thơ chống Đảng và bị bắt. Thiện khai hoạt động trong “Nhân Văn-Giai Phẩm” (Thiện kể lại là Thiện có phát báo?!)..v.v... và ..v.v.. Sau này có người từ Mỹ về tận Hà Nội, Việt Nam; đã tìm gặp riêng thi sĩ Phùng Cung và có đưa cả ảnh của Nguyễn Chí Thiện cho thi sĩ Phùng Cung xem qua, thì thi sĩ Phùng Cung và một số thân hữu xác nhận là không có ai hoạt động trong “nhân văn - giai phẩm tên là Nguyễn Chí Thiện cả!. Vì tất cả những người hoạt động trong “nhân văn giai phẩm” họ đều biết nhau từ rất lâu. Mãi đến năm 1994 thì ông Hiệu và Thiện có chụp ảnh chung với thi sĩ Phùng Cung.

                Nếu dựa theo lý lịch của Thiện nói như trên; thì như vậy Nguyễn Chí Thiện (NCT) là dân “Tây học?” (đổ Tú Tài) chính gốc, thì làm sao NCT lại có thể hiểu và cảm xúc được trái tim “của anh Đồ thi cử vô duyên” (trượt thi) như của chính tác giả Vô Danh đã viết ra trên đây?!. Vì Nguyễn Chí Thiện đâu có trượt thi (thi rớt), Thiện “đổ ABC” (thi đậu) năm 16 tuổi? như Thiện đã khai với báo chí hải ngoại!. Chỉ một điểm này thôi cũng đủ cho bạn đọc thấy rõ Nguyễn Chí Thiện không thể nào là “anh đồ” hay là thi sĩ Vô Danh được cả. Và nếu; Thiện là “anh đồ thi cử vô duyên”, thì “anh đồ” “Thiện”, “thi cử vô duyên” khoa Thi năm nào?! ở đâu?!

                Một “anh Đồ” chỉ nghĩ đến “bút nghiên”, “mơ võng lọng kiệu cờ như nước chảy”. Trong khi đó Nguyễn Chí Thiện đã “đổ ABC” “Tây học”; thì Thiện “mơ võng lọng” làm gì nửa!. Cảnh “Anh Đồ” thì mới có ảnh hưởng sâu đậm đến nền Nho học Việt, nên anh đồ mới đọc “thơ cổ”, mới có “điếu cầy”, mới ngâm thơ cổ, mới làm thơ tả cảnh “gái quê trong trắng hiền hòa”, mới có cảnh “trà thơ và mơ nhẵn túi”. Đây cũng có thể chứng tỏ tác giả tập thơ Vô Đề đã sống và lớn lên trong một gia đình Nho Học của thuở xa xưa, nên sau năm 1945 Cộng sản chiếm miền Bắc và cho dù xã hội có thay đổi nhưng ông vẫn còn ảnh hưởng của “trà, thơ” và “điếu cầy”. Chứ “Tây” học kiểu Nguyễn Chí Thiện như ‘báo chí” đã nói thì phải “sáng sâm banh tối sửa bò”, thì làm sao biết được “điếu cầy” “trà, thơ và mơ”?. Nguyễn Chí Thiện thì phải có “những tối mùa đông đi xinê..... Quanh hồ gươm ta mặc toàn đồ trắng dạo chơi...... Ăn bánh tôm bên Hồ Tây. Cô bạn ngồi bên như nàng tiên vậy”. Phải “thần thoại” như vậy thì mới đúng “Gu” và chính xác như những gì Nguyễn Chí Thiện đã viết ra bài “thơ Ta Nhớ” trong tập “Hạt Máu Thơ” như dưới đây:

                Ta Nhớ
    - Ta nhớ những buổi tối mùa đông,
    - Đi xinê về, ăn phở áp chảo
    - Phở nóng, rượu cay, tỏi ớt càng cay!
    - Bè bạn ngà say bàn luận cuốn phim hay
    - ..................................................
    - Ta nhớ những buổi mai mượt mà, đẹp nắng
    - Quanh hồ gươm ta mặc toàn đồ trắng dạo chơi
    - Đeo kính màu xanh ta ngắm cuộc đời
    - ................................................
    - Ta nhớ những chiều thứ bảy
    - Mùa hè, ăn bánh tôm bên Hồ Tây
    - Cô bạn ngồi bên như nàng tiên vậy
    - Vạn vật tưng bừng ngất ngay!
    - ..................................
                Trích: Nguyễn Chí Thiện - Hạt Máu Thơ - bài Ta Nhớ - 1986
               
                Những giòng chữ được Nguyễn Chí Thiện viết ra trên đây, mà người ta có thể gọi là “thơ”, thì chỉ có báo Đảng, đài Đảng và người của Đảng mới khen Nguyễn Chí Thiện làm “thơ” hay!!!.

                Sau năm 1945 Cộng sản chiếm miền Bắc, sau năm 1954 Cộng sản cai trị miền Bắc, thì thành phần nào của xã hội Cộng sản thời đó được “đi Xinê” để bình luận phim hay dỡ!. Dưới sự cai trị khắc nghiệt của Cộng sản, thì thành phần nào được ngồi bên “nàng tiên”, “ăn phở áp chảo”, thành phần nào của xã hội Cộng sản được “mặc toàn đồ trắng dạo chơi”. Trong khi đó cả xã hội miền Bắc người người, nhà nhà đều bị cặp mắt cú vọ của công an theo dõi từng ngày từng giờ. Mỗi động tĩnh là có thể bị bắt, bị tra tấn hay đi tù không có ngày về. Xã Hội Cộng sản miền Bắc thời đó phải nói khắc nghiệt bằng hoặc hơn xã hội Cộng sản Bắc Hàn ngày nay.

                Từ năm 1945 - 1954; Chín (9) năm kháng chiến, tất cả đều dồn cho nỗ lực kháng chiến đánh Tây.
                Từ năm 1954 - 1955 chia đôi đất nước, người dân miền Bắc lũ lượt di cư vào Nam. Cán bộ và công an Cộng sản luôn bận rộn cho việc tuyên truyền để giữ người dân ở lại hòng phục vụ cho chế độ Cộng sản.
                Từ năm 1955 - 1956 Cộng sản cho lệnh đánh tư sản miền Bắc và Cải Cách Ruộng Đất. “Trí, Phú, Địa, Hào. Đào tận gốc bóc tận rễ”.
                Từ năm 1956 - 1958 Cộng sản ra sức tiêu diệt thành trần trí thức. Vụ “Nhân Văn Giai Phẩm” là ví dụ điển hình nhất.

                Vậy những câu “thơ” trên; “thi sĩ” Nguyễn Chí Thiện viết ra trong tập “hạt máu thơ”; đã diễn tả cuộc đời ông Thiện vào thời điểm nào kể từ năm 1945 cho đến năm 1961; cũng là năm đầu tiên Nguyễn Chí Thiện khai là Thiện bị bắt đi tù?!. Nếu chứng minh Nguyễn Chí Thiện không phải là tác giả tập thơ Vô Đề, thì Lê Trung Nhân có hàng trăm điều để chứng minh. Nhưng ở đây Trung Nhân tôi muốn dùng những dữ kiện do Nguyễn Chí Thiện và nhóm người “thầy dùi” của ông đã đưa ra; để gọi là “công bằng” cho “thi sĩ” Nguyễn Chí Thiện. Và chỉ vài chứng minh như trên cũng đủ cho bạn đọc thấy rõ là: Nguyễn Chí Thiện đã không thể viết và không có khả năng để làm thơ (đúng nghĩa của thơ). Sau năm 1995 sang Mỹ Nguyễn Chí Thiện còn viết “văn” nửa! đáng “phục” thật. Điều này xin bàn vào một dịp khác về “sự nghiệp văn chương” của “thi sĩ” Nguyễn Chí Thiện.

                Kể từ ngày 1 tháng 11 năm 1995 khi ra hải ngoại cho đến khi Nguyễn Chí Thiện chết vào năm 2010, ai ai cũng nhìn thấy chân tướng, kiểu cách “lãnh tụ” bần cố nông và con người “rất thật” của Nguyễn Chí Thiện như: Thiện thích tâng bốc, hay đánh tráo và “cá độ, cá cược” (Nguyễn Chí Thiện đòi đánh cá cược 200 nghìn đô la để giảo nghiệm chữ viết tay của Thiện với chủ nhiệm báo Saigon Nhỏ ở miền nam California, Hoa Kỳ năm 2008. Xin vào xem link nơi đây), thái độ cá cược này hoàn toàn khác xa và hình như đã không có trong con người của “anh đồ thi cử vô duyên”. Anh Đồ đành chịu phận hẩm hiu, đành vất cả bút nghiên “nằm yên trong xó (để mặc cho) bụi che dầy”.



                Nhưng “Tây” học và đỗ “tú tài” như Nguyễn Chí Thiện thì lại mơ làm “lãnh tụ” của hơn 3 triệu người Việt tị nạn Cộng sản hải ngoại, chứ Thiện nào có chịu “nằm yên trong xó”. Nguyễn Chí Thiện đã từng nói Thiện đã quen biết những nhân vật công an cao cấp của chế độ Cộng sản như: tướng công an Quang Phòng chẳng hạn, Thiện đã quen sống ở thành phố nên đã tả lại cảnh về mình; những lúc rảnh rỗi Thiện đi chơi “mặc toàn đồ trắng, đeo kính màu xanh” đi dạo bên bờ Hồ Hoàn Kiếm!. Thì Nguyễn Chí Thiện làm gì có tư tưởng Nho Học để “ngâm thơ cổ” hay uống trà xem hoa như tác giả tập thơ Vô Đề đã nói về ông. Chuyện “Bút nghiên và ống quyển” đã lỗi thời vào những năm thập niên 35’s, 40’s, 45’s, 50’s nên tác giả bài thơ này chỉ có thể “mơ võng lộng kiệu cờ” chứ không làm sao có được cơ hội để mong ước cảnh “vinh qui bái tổ” nửa. Và nhắc lại một lần nửa là những năm 35’s, 40’s, 45’s, 50’s; thì NCT chưa sinh, hoặc đã sinh ra nhưng chỉ mới từ 6 tuổi đến 11 tuổi, thì làm sao Thiện biết đến cảnh “võng lọng kiệu cờ”.

                Vào thời điểm của thập niên 35’s đến 50’s là thời có thể nói Nho học đã tàn, và vài nơi ở miền Bắc thời đó còn có nơi được cho là thịnh (của Nho học) nhưng cũng đến năm 1945 là chấm dứt hẳn vì Cộng sản tuyệt đối cấm hẳn cái học của nhà Nho khi Cộng sản vào miền Bắc. Một anh đồ đi thi đã bị bị trượt thi, nên không màng đến sách vở nửa, vì vậy nên mới vất bút nghiên sách vở vào một xó để cho thời gian “bụi che dầy”. Và “bụi che dầy thì thời gian đã trải qua bao chục năm?. Lấy thời điểm năm 1945 mà tính trước và sau 10 năm; nghĩa là từ năm 1935 cho đến 1955. Nếu Nguyễn Chí Thiện cho rằng, Thiện là tác giả tập thơ Vô Đề, thì đó chỉ là chuyện Thiện nói khống chơi cho vui; chứ không bao giờ là sự thật, và điều này hàng nhiều người từ trước đến nay đã viết ra và đã chứng minh. Hiện các bài viết đã được lưu giữ đầy đủ trên hệ thống internet. (Xin bạn đọc tìm xem thêm để rõ hơn)
                                                   
    10 - Trái tim tôi, quả ớt hồng cay
    11 - Mà mấy kẻ quen mùi ngon ngọt
    12 - Dám tò mò mon men nhấm nhót
    13 - Thò lưỡi vào đã phải rụt ra ngay.

                “Trái tim tôi quả ớt hồng cay”, là trái tim đỏ thắm máu cách mạng, trái tim chỉ biết dấn thân cứu nước, chứ không như những kẻ đã quen với ấm êm, thích hưởng thụ nhưng lại “tò mò” đi làm cách mạng thì sẽ phải bỏ cuộc. Vì đi làm cách mạng là phải chấp nhận gian khổ hay đổ máu xương, hy sinh tính mệnh, vì con đường cách mạng là con đường dài nhiều chông gai gian khổ. Vậy những người không bền gan, bền chí, sợ gian khổ thì không thể dấn thân trên con đường cách mạng được; và nếu có cũng “phải rụt ra ngay”, vì gian nan. Không có chí lớn gan bền, không có tình yêu nước nồng nàn, thì không thể đi theo con đường cách mạng đến thành công. Con đường cách mạng không dành cho những tên hoạt đầu; những kẻ chỉ biết “Cắp Công Cập Lợi”, người không có tâm lành, không dám dấn thân vì dân vì nước, thì trước sau gì cũng sẽ trở thành những kẻ cơ hội, họ thấy khó khăn là sẽ phải nhụt chí khi “mon men nhấm nhót”, hay là thích đi vào làm cách mạng để kiếm danh và lợi ... thì cũng sẽ “phải rụt ra ngay” hay là bỏ cuộc.

    14 - Trái tim tôi, quán nghèo gió lọt
    15 - Chỉ dừng chân kẻ lỡ độ đường
    16 - Giữa đêm dầy lạnh lẽo hơi sương
    17 - Kẻ lỡ độ sẽ tìm ở đó
    18 - Chút lửa ấm ngọn đèn dầu vặn nhỏ.

                Bài thơ “Trái Tim Tôi” trên đây đặc biệt đoạn thứ 4 này có 5 câu từ câu số 14 đến câu số 18. Ta chú ý câu 18 tác giả dùng đến từ “Lửa Ấm” , “lửa” có nghĩa là sự sống. Nhưng “lửa” cũng có nghĩa là những người liên quan đến “lửa” tức Hỏa (Thủy, Hỏa luyện nên người - Đạo Trường Ngâm). Thủy tức âm, Hỏa tức dương. Vậy một người “thủy” Ẩn Danh tức Vô Danh, một người “hỏa” Có Danh; tức là người này phải lộ diện trong một ngày gần đây, để lãnh đạo cuộc cách mạng hay là thổi “lửa ấm” vào nước Việt Nam để làm thay đổi chế độ Cộng sản Việt Nam sắp tới đây. “Thủy, Hỏa” cũng có nghĩ là cách mạng theo quẻ “Thủy Hỏa Ký Tế” của dịch lý và tại sao tác giả tập thơ Vô Đề lại “vặn nhỏ” “ngọn đèn dầu” (Lửa).


                Ý nghĩa thâm sâu của câu thơ số 18 này là, kể từ năm 1945 trở đi thì công cuộc cách mạng để đánh bại “chủ nghĩa” Cộng sản phải còn dài và nhiều gian nan, quá phức tạp. Nên cần phải “vặn nhỏ” “ngọn đèn dầu” để “Giữ Lửa” cách mạng đi đến thành công, cần phải biết “giữ lửa” để bảo tồn nhân sự “mặt nổi” cũng như tiềm ẩn; để có sức chiến đấu. Cho nên người ta ví cuộc cách mạng để thay đổi hiện tình chính trị tại Việt Nam hiện nay là một cuộc “cách mạng gián điệp”. (xin độc giả hiểu cho từ “cách mạng gián điệp”). Xưa nay cho dù những người lãnh tụ hay lãnh đạo đã có mưu lược, có Thế nhưng không biết ẩn nhẫn để chờ Thời và đợi Cơ. Thì cách mạng không thể thành công. (những bài tới nếu từ ngữ trùng hợp vào “ngọn đèn dầu”, và “cách mạng gián điệp” này; Lê Trung Nhân sẽ viết thêm, và xin lỗi bạn đọc Lê Trung Nhân chỉ có thể giải thích đến đây, chứ không đi sâu vào chi tiết của công cuộc “cách mạng gián điệp).


                Trái tim của người đi làm cách mạng lúc chưa gặp thời, chưa được thế. Tác giả ví mình như một “quán nghèo”, vì cô đơn không ai hiểu cho tâm trạng riêng của những người lập tâm đi làm cách mạng. Nhưng “quán nghèo” này chỉ dành cho những người đồng chí hướng, đồng cảnh, đồng cảm giúp nhau trong những lúc khốn cùng cô độc, nơi đây dành cho những kẻ “lỡ độ” tìm nhau và giúp đỡ nhau, để khi có cơ hội thì lại góp sức với nhau để mong cầu việc lớn là cứu dân cứu nước. Có thể nói rằng tác giả Vô Danh đã đoán và biết trước con đường cách mạng cho nước Việt Nam để thay thế Cộng sản còn xa (bài này được viết ra từ năm 1965, đến nay là năm 2014 = 49 năm) như đêm đã dầy mà lại còn cảm nhận được sự “lạnh lẽo” cô độc khi làm việc một mình. Vì công cuộc “cách mạng gián điệp” nếu để lộ hay được nhiều người biết đến, thì lại càng không giữ được bí mật của tổ chức; việc làm không thể cẩn thủ và đối phương tất sẽ dễ dàng xâm nhập tổ chức để thừa cơ hội phá hoại.

                Và đặc biệt là câu thứ 18 trên tác giả đã cho chúng ta thấy, ông đã phải sống nghèo hèn cô độc để giữ ngọn lửa đấu tranh. Giữ “Lửa” là giữ sự sống, tìm lửa là tìm sự sống. Ý nghĩa “Con Thiêu Thân” lao vào lửa để tìm ra sự sống, cũng như con người cách mạng quyết chí đi tìm ra Chủ Đạo, tìm ra hướng đi cho dân tộc. Đã có sẳn “chút lửa ấm” nhưng vì biết đêm sẽ dài chông gai và lạnh lẽo, nên cần phải “vặn nhỏ” để ngọn lửa “bí mật”; để giữ cho lửa đấu tranh còn mãi. “Lửa Ấm”! Trong dịch lý cũng đã cho chúng ta thấy ngay quẻ “địa lôi phục”. Quẻ này chỉ có 1 hào dương ở dưới và tất cả các hào trên đều là Âm (dương là lửa). “Địa Lôi Phục” cũng có nghĩa là “phục kích” tiềm ẩn để chờ thời cơ.

                Quan trọng ở thời điểm tác giả Vô Danh viết ra bài thơ này vào năm 1965, thì tình hình đất nước đang ở “Giữa đêm dầy lạnh lẽo hơi sương” (chưa kể yếu tố Mỹ ồ ạt đem quân vào Việt Nam, đánh nhau với Cộng sản thì ít, mà ném bom đạn tàn phá các nơi có long mạch, cũng như rừng núi trên đất nước Việt Nam thì nhiều, dụng ý để họ dọn đường cho Cộng sản dễ dàng tiến quân vào chiếm miền Nam sau này. Sự thật ngày nay đã rõ nên Trung Nhân không cần phải nhắc lại ở đây), nên những thành phần yêu nước cho dù có muốn làm gì cho đất nước, cũng chưa làm được và còn phải đợi thời cơ. Và chỉ có những người cách mạng dấn thân vì đất nước, họ đã làm, đang làm và tiếp tục làm mới thắm thía được những đoạn đường của “đêm dầy” của sương lạnh mà chính họ và các người đồng chí hướng với họ đã và đang đi qua.

                Cho nên nơi “quán nghèo” này là nơi dừng chân cho những kẻ lỡ đường. Những người chiến sĩ cách mạng nếu chưa hoàn thành công việc, thì nơi “quán nghèo” là nơi để cho các bạn “dừng chân” lại “nghỉ ngơi” để sau đó lại tiếp tục con đường sẽ đi và phải đi. Vì đây! chỉ duy nhất nơi “quán nghèo” này các bạn sẽ tìm được những người đồng điệu, đồng cảnh, đồng tâm và cũng nơi “quán nghèo” này các bạn sẽ nhìn thấy tấm lòng hiểu biết; bao dung của các bậc tiền bối đi trước, cũng như với tấm chân tình của họ đã dành cho những người đi làm cách mạng. Nói một cách ngắn gọn là “Quán nghèo” cũng là nơi hội tụ những người anh hùng yêu nước lại, trao dồi; học tập để tiếp tục cuộc chiến đấu hầu cứu dân; cứu nước ra khỏi sự cai trị của tập đoàn Cộng sản đỏ.

                “Quán nghèo” đã được cụ Tú Xương than thở vào những thập niên trước với mấy câu thơ dưới đây:
    *  Một mình đứng giữa Quán chơ vơ
    * Có gặp ai không để đợi chờ
    * Nước biếc non xanh trông vắng vẻ
    * Tội gì mà thức một mình ta!

                Thuở sinh tiền Cụ Tú Xương cũng đã nhìn thấy nỗi thống khổ của người dân Việt, Cụ cũng muốn làm một cách gì đó cho dân cho nước; nhưng Cụ chưa thể đi một mình để tìm ra một sinh lộ cho dân tộc được, nên chán ngán ông đã than thở qua mấy câu thơ trên. Hơn nửa thời đại của cụ Tú Xương không bị một lúc nhiều kẻ thù khủng bố, không bị nhiều kẻ thù truy lùng tiêu diệt như những người Quốc Gia chống Cộng và chống ngoại xâm như bây giờ và trước đây. Ấy vậy mà Cụ cũng chỉ còn có “một mình đứng giữa Quán chơ vơ” để suy tư, suy nghĩ tìm đường cứu nước cứu dân.


                Vì vậy ngày nay chúng ta nên hiểu rằng; trong bất cứ mọi thời đại nào, khi tổ quốc lâm nguy, thì không dễ gì có thể tìm ra được một sinh lộ để cứu nước. Cho nên chỉ có những bậc hào kiệt, mới có đủ mưu lược để hoạch định ra một xuất lộ cứu dân cứu nước mà thôi. Phải đi vào cả một sinh mệnh dân tộc, mới có thể tìm ra một sinh lộ cách mạng cứu nước được. Muốn làm một cuộc cách mạng để thay đổi một sinh mệnh dân tộc, thì người mưu lược hoạch định kế sách, phải hiểu cách mạng đã đủ điều kiện để bùng nổ chưa?! Và sau cuộc cách mạng, thì những điều kiện và kế sách nào để kiến thiết; phục hưng, phục hoạt dân tộc?! Chứ đi làm “cách mạng” để đem đất nước đến nghèo đói bần cùng hơn cho người dân và cuối cùng đất nước cũng bị lệ thuộc vào các thế lực tư bản xanh; đỏ; trắng của: Mỹ, Nga, Tàu hay bị mất nước vào tay người như đảng Cộng sản Việt Nam hiện nay đã và đang làm, thì thiết nghĩ đó là những kẻ kém trí tuệ và không xứng đáng để lãnh đạo đất nước được. Vì vậy toàn dân Việt Nam hôm nay phải cần ý thức rõ được vấn đề của đất nước, gia đình và bản thân của mình để âm thầm giúp đỡ những thành phần cách mạng trong cũng như ngoài nước và khi đúng thời điểm; đúng cơ hội thì cùng nhau đứng dậy phá tan mọi gông cùm xiềng xích của nhiều thế lực đã và đang buộc chặt người dân Việt trong mấy mươi năm qua.


                Khẩu hiệu của Cộng sản hiện nay là: Độc lập, Tự do, Hạnh phúc. Vậy dân tộc Việt Nam hiện nay có thật sự Độc lập chưa? hay đang bị lệ thuộc ở Mỹ, Nga, Tầu và các nước tư bản phương Tây. Điều tệ hại này ai cũng biết. Đất nước “tự do” mà dân quyền và nhân quyền của người dân Việt Nam hiện nay đã có chưa? Hạnh phúc, người dân Việt Nam hiện nay đã có được cơm no áo ấm để sống trong hạnh phúc chưa? hay đảng Cộng sản đã nhẫn tâm đem bán cả tinh hoa của dân tộc mình (thanh; thiếu nữ) chỉ vài trăm đô la cho một thiếu nữ hay thiếu niên, chưa kể hàng triệu nô lệ Việt Nam bị bán ra nước ngoài dưới danh từ mỹ miều là “đi du học và lao động nước ngoài”.

                Trong 3 điều kiện kể trên “độc lập, tự do, hạnh phúc”, thì đảng Cộng sản Hà Nội từ năm 1975 cho đến nay đã gần 40 năm qua chưa bao giờ có thể thực hiện được, có lẽ vì họ đã quá tàn ác và thất nhân tâm, nên đất; trời cũng không phù cho họ được. Họ chỉ có thể từng cá nhân, hay từng nhóm nhỏ dùng bạo lực bóc lột người dân Việt để sống xa hoa thừa mứa, chứ họ không thể thực hiện được kế sách gì lớn lao cho dân sinh, cho đất nước cả. Chỉ cần 1 trong 3 điều kiện kể trên không thực hiện được; thì không bao giờ đảng Cộng sản họ có thể tìm ra xuất lộ cho dân tộc được. Vì vậy đây cũng là một cơ hội rất tốt để làm một cuộc cách mạng toàn diện, thay đổi phải xảy ra trên đất nước Việt Nam và điều này hiện nay không ai có thể ngăn cản nổi. Vì vậy nói rõ ra hơn nửa là câu 5 ở đoạn 4 nói trên phải được hiểu “Chút lửa ấm ngọn đèn dầu vặn nhỏ.” là gì? Là tìm ra con đường sống cho dân tộc, phải “phục hoạt” lại đất nước qua từ “lửa ấm” (như trên đã có nói). Và một lần nửa “con Thiêu thân phải lao vào ngọn lửa để tìm ra lẽ sống”.

    19 - Trái tim tôi, lòng thung mà nệm cỏ.
    20 - Sẵn sàng đỡ kẻ rủi ro
    21 - Từ đỉnh non cao coi đời là nhỏ
    22 - Xẩy chân lộn ngã thình lình.


                Khi một ai đó đã rời bỏ “bờ mê” rồi; cũng là khi họ hiểu được trái tim của mình, thì trong họ chỉ còn lại yêu thương và thương yêu cũng là đạo lý của họ làm. Yêu thương vì lý tưởng, yêu thương vì công đạo, cũng vì yêu thương nên mới dám dấn thân để làm việc cho nước nòi. Vì lý tưởng của đạo yêu thương; nên mới bền gan quyết chí theo đuổi mục đích của việc làm; theo đuổi con đường mà kẻ có trái tim yêu thương đã vạch ra. Khi đã dấn thân; thì không bao giờ chùn bước trước bất cứ một hoàn cảnh gian nan cô nghiệt nào cả. Cũng vì yêu thương nên sẵn sàng dang tay ra đỡ lấy bất cứ ai trong hoàn cảnh sa cơ khốn cùng; cho dù người đó không có cùng chung một lý tưởng với mình, khác chính kiến với mình. Trái tim “lòng thung mà nệm cỏ” là đây.

                Người cách mạng đúng nghĩa; sẽ sẵn sàng giúp đỡ những kẻ đã từng có thời là đối thủ đối nghịch của mình, những kẻ đã có một thời uy quyền nhưng nay đã sa cơ lỡ vận. Vì vậy cho nên tác giả Vô Đề đã ví trái tim của ông như là nệm cỏ êm ấm, lòng yêu thương thì sâu thẳm vô bờ bến, cho nên cưu mang cũng như giúp đỡ hết bạn cũng như thù, và có như vậy nên ông mới khuyên chúng ta nên “biến kẻ thù thành bạn hữu”. Chỉ có những kẻ ngạo mạn khi được thời đắc thế; hay bất ngờ thời thay; thế đổi mới đâm ra kiêu căng tự phụ, chỉ có tình yêu của trái tim; mới làm cho chúng ta xóa đi những tiểu dị của cá nhân, để trong chân tình đó chúng ta mới tìm nhau, cùng nhau hướng về một cái lớn hơn là cái đại đồng (lý đại đồng, tiểu dị).

                Yêu thương qua tấm chân tình của con người đi làm cách mạng; chứ không mặc cảm tự ti oán thù hay trả thù cá nhân như cộng sản đã làm và đang làm. Trả thù theo lối “thế chiến quốc, thế xuân thu ...” của Đặng Trần Thường 1759 - 1813; đã trả thù Ngô Thời (Thì) Nhậm 1746 - 1803, hay như Cộng sản đã trả thù người Quốc Gia, thì đó chỉ là những kẻ tiểu nhân ti tiện chứ không đáng mặt anh hùng. Cũng vì trái tim yêu thương, cho nên con người cách mạng mới sẵn sàng xóa bỏ những dị biệt nhỏ nhoi, xóa bỏ đi dị biệt, để đi đến cái tổng thể mênh mông của lòng yêu thương vô bờ bến, tựa như lòng yêu thương của “Trái Tim Tôi”.

    23 - Trái tim tôi, tòa lâu đài cổ kính
    24 - Đứng âm thầm soi bóng nước lung linh
    25 - Vài kẻ qua hiểu giá trị, cúi đầu
    26 - Song kết cục không một người muốn tậu!


                Vì lòng yêu thương dân thương đất nước vô bờ như đã nói ở trên; cho nên mới vắt tim, óc để tìm ra những chương trình quá to lớn uy nghi (“tòa lâu đài cổ kính”); để chuẩn bị phục hưng phục hoạt đất nước; sau bao năm dài đất nước bị Cộng sản làm băng hoại. Chương trình xây dựng cũng như kiến thiết quá to lớn, nhưng chưa thực hiện được; nên chương trình kiến thiết vẫn còn để đó, tựa như bóng lâu đài đứng im lìm soi trên mặt “bóng nước lung linh”. Nhiều bộ óc lãnh đạo quốc gia “bạn” đã hiểu giá trị tinh thần của các chương trình kiến thiết; từ thượng tầng cho đến hạ tầng này, nhưng chưa đúng lúc để họ giúp đỡ hay thực hiện ngay. Vì họ cũng hiểu thời gian chưa tới (thời) và cho dù có thực hiện, thì thời gian gần đây cũng sẽ bị tàn phá, vì bom đạn.

                Hoạch định những chương trình to lớn cho quốc gia, nhưng chỉ âm thầm mà làm, những người hiểu biết đều phải cúi đầu, khâm phục giá trị của các chương trình đồ sộ to lớn này. Nhưng chỉ tiếc rằng một số người vì không có chí lớn để đeo đuổi và không có hùng tâm, hùng chí để đi theo con đường “cách mạng” này mà trái tim “tôi” đã vạch ra. Vì họ nghĩ rằng thời thế quá khó khăn, nên khó mà theo đuổi đến cùng. Nhưng “khó” không có nghĩa là bỏ cuộc hay không thể thực hiện được. Chúng ta cứ nhìn xem các nước bạn chung quanh, có công trình kiến thiết hay xây dựng nào cho đất nược mà lại dễ dàng để thực hiện bao giờ!?.

    27 - Trái tim tôi, khởi thủy ngàn dâu
    28 - Rồi nó hóa biển sâu dào dạt
    29 - Giờ nó chỉ là nơi cồn cát
    30 - Mà Dã Tràng thôi việc đã từ lâu.


                “Khởi thủy ngàn dâu”!. Hay là “tang điền, biển dâu” ví như cuộc thay đổi của lịch sử hàng ngàn năm trước và hàng ngàn năm sau. Trái tim là khởi thủy của yêu thương; như trời cao biển rộng dạt dào như sóng vỗ. Nhưng vì thời, thế và mưu cơ nên các chương trình hành động cứu dân cứu nước đã vạch rõ ra; nhưng lại phải để đó mà chờ thời cơ. Hơn thế nửa công việc của những người có trái tim yêu thương đã nhiều năm miệt mài làm việc, công việc kiến thiết đất nước này được ví như công việc của con “Dã Tràng” đã không bao giờ “xong việc”. Nhưng ở đây tác giả đã cho chúng ta thấy rõ rằng: ông đã “thôi việc” của con Dã Tràng “từ lâu” (“Dã Tràng thôi việc đã từ lâu”). Vì tác giả tập thơ Vô Đề đã thiết kế xong các chương trình to lớn cho đất nước “từ lâu”, nên ông “thôi việc” chứ ông chưa “xong việc”, (chúng ta nên hiểu từ tác giả bảo rằng: thôi việc và xong việc), và khi chờ đợi thì ông cảm thấy mình bơ vơ như một “cồn cát” giữa đại dương.

                Đây là sự cô đơn của người “cô quả” (cô gia quả nhân - Cô Gia Quả Nhân là người không bao giờ có bạn để chia xẻ suy tư hay tư tưởng, mà họ chỉ có “lệnh” để người bên dưới thi hành. Cô Quả ở đây không phải là góa bụa), cũng một mình xem chuyện “muôn năm trước; tìm đường muôn năm sau”, nên chuyện “ngàn dâu” là chuyện chất chứa của ngàn vạn năm lịch sử. Vì sự sống của mình và của người; nên “dã tràng” đã nhọc lòng tìm viên ngọc ước, ví như đời sống chúng ta đang đi tìm “Đạo”. Vì sự sống cho đời sau; thì “đạo” lại càng không dễ gì mà tìm thấy trong một sớm một chiều. Vậy công việc của “Dã Tràng” cũng chẳng dễ gì như công việc của con “thiêu thân” ở trên. Tìm ra sự sống cũng phải “nan hành khổ hạnh”. Cho nên “thủy hỏa luyện nên người” là ý nghĩa của “Dã Tràng”, nhọc lòng nhọc công vậy!.

                Nói đến sự sống là nói đến “Đạo”. Đạo ở đây là một hệ thống tư tưởng đan lát chằng chịt nhưng nghiêm mật, chứ “đạo” ở đây không thể hiểu là “con đường”; hay là “the way” như nhiều người phương Tây thường định nghĩa. Vì hiểu “đạo” là “the way”, thì họ chỉ hiểu “ngoài da” của “đạo”. Hay nói một cách khác thì “tư tưởng” không thể dùng “the way” mà hiểu hay định nghĩa được, vì không thể dùng vật chất mà hiểu được Đạo. Như đã dẫn chứng cho nên chúng ta có thể hiểu được rằng: tác giả tập thơ Vô Đề không phải là một “tục nhân” thường tình, lại càng không phải là một “chính trị hoạt đầu”, hay là một “chuyên viên tình báo” trá hình như Nguyễn Chí Thiện, mà tác giả tập thơ Vô Đề là một con người hiếm có, hay có thể gọi ông là một “Siêu Nhân”, nên ông mới để lại cho đời con đường Đạo sống mà ông đã vạch ra.

                Tác giả tập thơ Vô Đề không như Nguyễn Chí Thiện tiền hậu bất nhất; kiến thức không có, cái “biết” ông Thiện chỉ quanh đi quẩn lại trong chuyện “chửi” công an Cộng sản một cách cường điệu; ngoa ngôn. (xin độc giả cứ bình tâm tìm đọc tập gọi là “thơ” - “Hạt máu Thơ” - của Nguyễn Chí Thiện, để so sánh tập thơ Vô Đề của tác giả Vô Danh để hiểu thêm). Như vậy xin hỏi Nguyễn Chí Thiện! làm sao ông Thiện có đủ mưu trí cũng như trái tim to lớn mênh mông; để hoạch định chính sách và đường lối để tái thiết hay xây dựng đất nước, cũng như kế sách nào ông sẽ phục hưng phục hoạt đất nước?!. Nếu ông Thiện là tác giả của tập thơ Vô Đề!?. Ông Thiện hay là nhóm người đang đứng sau lưng của ông (mặc dù nay ông Thiện đã chết, nhưng nhóm “quân sư” của ông vẫn còn đang cố gắng viết bài ca tụng một người can tội nhận bừa. Nhóm “quân sư” của Thiện cứ nhắm mắt gán cho Thiện là “thi sĩ” mới thật là tội nghiệp cho Thiện) làm sao có đủ viễn kiến; để thiết kế một đất nước đã tan hoang, băng hoại, làm sao đủ mưu trí để đem lại cơm no áo ấm cho hàng trăm triệu người, trong một đất nước đã bị bọn “Nội Gian” làm cho kiệt quệ đến tận cùng cảnh khổ như ngày hôm nay?!.

                Một điều Trung Nhân muốn lập lại ở đây là tác giả tập thơ Vô Đề ông đã khẳng địng rằng: ông Thôi việc đã từ lâu” chứ ông không “Bỏ” việc. Ông “đã Thôi việc” từ những năm 1965 kia, chứ tác giả Vô Danh ông không như Nguyễn Chí Thiện đã bắt đầu “công việc” của một tên tay sai hay là một “con tốt” thí vào năm 1995. Một con tốt thí trong một ván cờ; mà ông Thiện và cả nhóm củ ông chỉ được người khác dùng trong một nước cờ, rồi bị vứt bỏ đi. Hơn nửa vào năm 1965 khi tác giả tập thơ Vô Đề đặt bút viết bài “Trái Tim Tôi” lúc đó Nguyễn Chí Thiện (NCT) chỉ được 25 tuổi đầu, thì NCT đã làm những gì trước đó; để đến năm 1965 Thiện mới có 25 tuổi mà đã “Thôi Việc?” và “thôi việc đã từ lâu”?!.

                Chúng ta nên chú ý ở đoạn 2 tác giả tập thơ Vô Đề đã viết “vất nằm yên trong xó bụi che dầy”. Nghĩa là từ những năm trước năm 1965, nên đến năm 65 thì “bụi” mới “che dầy”. Vậy thời gian đã đi qua bao chục năm để thấy “bụi che dầy”?. Như vậy từ năm 1965 trở đi, thì tác giả tập thơ Vô Đề ông đã hoàn tất (các kế sách) công việc của ông; nên ông đã “thôi việc” không làm nửa “đã từ lâu”. Và như trên có nói NCT với tuổi đời mới lớn; thì NCT đã làm những công việc gì ghê gớm cho đất nước, để gọi là nhọc nhằn khi so sánh với công việc của “Dã Tràng Vô Danh”?.

    31 - Trái tim tôi, đồng trũng nước sâu
    32 - Nó chờ mong nước lũ mưa ngâu
    33 - Để có thể trào dâng muôn đợt sóng
    34 - Và sóng kia, những ngọn sóng bạc đầu!

                Trái tim của chan chứa yêu thương đã chứa đựng (“đồng trũng nước sâu”) hết tất cả sự vui, sự buồn của thời lịch sử đã qua, đất nước đã trãi qua những thăng trầm của thời quá khứ, những nỗi đau, những khổ nhục mà cả một dân tộc Việt phải gánh chịu trong một thời gian quá dài.

                Ba (3) câu cuối cùng của bài thơ này tác giả tập thơ Vô Đề đã khẳng định rõ rằng: Tôi đang “chờ mong nước lũ mưa ngâu”; nghĩa là đang chờ đúng “Thời” điểm, để cùng toàn dân đứng lên làm một cuộc cách mạng, đang chờ “Thế” “trào dâng muôn đợt sóng”. Chờ Thời, Thế và Cơ để tất cả cùng đứng lên làm một cuộc cách mạng toàn diện và triệt để trên đất nước Việt Nam, và có như vậy thì “lịch sử mới” được “sang trang”, Và từ đó dân tộc mới có thể Hồi Sinh.

    Thời: “Nó chờ mong nước lũ mưa ngâu”
    Thế: “Để có thể trào dâng muôn đợt sóng”
    Cơ: “Và sóng kia, những ngọn sóng bạc đầu!”


    Kết:
                Tác Giả tập thơ Vô Đề ông là ai?, mà ông đã “tiên tri” đúng mọi việc từ những năm 1958 - 59 cho đến những năm 76 - 77. Nói một cách ngắn gọn là ông Vô Danh đã bắt đầu làm việc từ thập niên 40’s cho đến nay, thì thiết nghĩ không ai có thể làm được trong một thời gian quá dài và quá lâu như ông. Đọc giả Việt Nam cũng như ngoại quốc trên khắp thế giới, và nếu đã nghiên cứu về các chủ thuyết, các nguyên tắc xây dựng đất nước, chắc chắn các bạn đã hiểu nhân vật “bí mật” này là ai?. Nếu không phải là “Lửa Ấm” và đọc giả cũng nên tìm hiểu thêm về nhân vật “Kỳ Nhân Kiệt Xuất” này. Hiện nay ông đang ở đâu?!, cũng như đang “Chỉ Đạo” những công việc gì!.

                Nhiều người kể cả các mạng lưới tình báo và gián điệp của nhiều quốc gia bạn cũng như thù, đã lầm tưởng tác giả tập thơ Vô Đề đã chết và “Lửa” đã tắt. Không! “Lửa” vẫn còn đấy!. Như tác giả Vô danh đã khẳng định về ông là: “Ta vẫn sống và không hề lẫn lú”. Thơ Vô Đề - Cuộc Chiến Đấu Này - 1975. Những người anh hùng của đất nước Việt Nam họ phải sống!. Sống để lãnh đạo cuộc cách mạng phục hưng và phục hoạt đất nước, sống để trao truyền cái hay, cái đẹp, cái biết, cái mưu cơ lại cho hậu thế, để con cháu đời sau có thể dùng đó như một phương pháp; phương thức mà giữ gìn đất nước. 

                Bất cứ chuyện gì và điều gì. Nếu chúng ta thờ ơ, không chịu tìm đọc, không chịu tìm hiểu cho đến nơi đến chốn. Và nếu nói “cách mạng”; thì không phải ai ai cũng có thể dấn thân đi làm cách mạng; và không phải ai cũng dám dấn thân xây dựng đất nước bằng con đường cách mạng. Nếu vậy! thì chắc có lẽ những gương mặt nhẵn như mặt thớt, đã được người đời “vinh danh” hơn là những bậc Anh Hùng. Đó cũng là lời của người xưa (Nguyễn Công Trứ) nhắc nhỡ chúng ta rằng:

    - “Ví phỏng đường đời bằng phẳng cả.
    -  Anh hùng hào kiệt có hơn ai?”

                Những gương mặt lừa đão, bị thịt, mặt thớt mà tác giả Vô danh gọi đó là những tên “mặt hình cánh phản”, chúng chỉ chuyên đi lừa đão, nịnh hót, tâng bốc người để tìm cơm, và tìm ảo tưởng, mặc dù chúng có bằng cắp chuyên viên rất cao như: “giáo sư”, “tiến sĩ”, “bác sĩ”, “kỹ sư”. Chúng rất đần về chính trị, nhưng chúng lại rất thích mặc đồ lớn, thích nói chuyện “chính trị”, thích làm “lãnh tụ” để mong được ăn trên ngồi trước, hơn là tự tu học, tìm tòi những điều chúng chưa biết, để góp bàn tay vào làm công việc xây dựng đất nước, bây giờ và trong tương lai. Vì đất nước là của chung. Nhưng không! Chúng thích luồn cúi, chúng tự nguyện làm những tên Việt gian đắc lực để phục vụ cho ngoại bang.


                Đầu năm 2008 trong cộng đồng người Mỹ-Việt lại xuất hiện cây bút Triệu Lan với tất cả bằng chứng và tang chứng. Nhóm người của tác giả Triệu Lan đã cùng cô Đào Nương Hoàng Dược Thảo. (Cô Hoàng Dược Thảo cũng là chủ nhiệm kiêm chủ bút hệ thống báo Saigon Nhỏ), qua hệ thống báo Saigon Nhỏ ở miền Nam California, họ đã đưa ra đầy đủ tang chứng, lập luận; chứng minh cho các cộng đồng ở Hoa Kỳ và nhiều quốc gia khác trên thế giới (qua hệ thống “youtube” và Internet. Hiện nay vẫn còn lưu trữ). Kết quả hệ thống báo Saigon Nhỏ tuyên bố “Nguyễn Chí Thiện không phải là tác giả tập thơ Vô Đề”. Thiện và đồng bọn đã bị lật mặt nạ tại khách sạn Ramada ở miền Nam California, Hoa Kỳ. Nguyễn Chí Thiện lộ diện là một tên Đạo Thơ; không thể chối cãi. Bí thế chúng đòi “cá cược” 200 nghìn đô la. Hơn nửa các bài viết về tập thơ Vô Đề; từ những năm 80 được tiếp tục viết qua nhiều lớp người, nhiều cây bút khác nhau. Sự đấu tranh của các tầng lớp trí thức Việt; chống lại các tập đoàn Cộng sản và các thế lực “Tư Bản Mỹ” (****), tài phiệt phương Tây trên mặt trận văn hóa, đã tạo thành “mối liên hệ” kéo dài cho đến cuối năm 2010 và vẫn còn đang tiếp tục.

                Ngày nay Lê Trung Nhân tôi chỉ làm công việc tiếp nối truyền thống cách mạng của những thế hệ Cha, Anh đi trước, mà cố gắng hoàn thành công việc người trước đã và đang làm dỡ dang. Thiết nghĩ cuộc chiến văn hóa giữa người Quốc Gia Chân Chính yêu nước và bè lũ điêu ngoa gian tà ôm chân các tập đoàn tư bản ngoại quốc chưa chấm dứt ở thời điểm này (2014), sẽ vẫn còn tiếp diễn và chắc chắn cũng sẽ còn tiếp diễn cho đến nhiều năm sau này nửa!. Người Việt Nam trong nước và hải ngoại chúng ta nên nhớ một điều là: Cộng sản Việt Nam sống được đến ngày hôm nay là nhờ ở các thế lực của Mỹ, của Nga, của Tàu. Quan trọng nhất là tập đoàn tài phiệt Mỹ!.

                Ngày mai khi vận nước trở nên tươi sáng hơn. Sau này những người làm về văn hóa nên bỏ công tìm hiểu cho ra sự thật về tập thơ Vô Đề của tác giả Vô Danh. Tình hình toàn Á Châu nói chung và trong nước nói riêng hiện nay (4/2014) cho chúng ta thấy rõ ràng hơn để chúng ta có thể khẳng định rằng: Việt Nam phải có cuộc cách mạng bạo lực xảy ra trong thời gian tới đây.

                Đầu tháng 2 vừa qua, tin (từ “Bộ Công An - Hà Nội”) cho biết đây cũng là lý do kể từ đầu tháng 3 năm 2014; Hà Nội đã âm thầm triệu tập khẩn cấp Công An các ngành, từ Đại Tá trở lên phải cấp tốc bay về Hà Nội, để ra chỉ thị và học tập trong vòng một tháng. Như vậy! Rõ ràng từ Trung Đông người ta đã đem ngọn lửa cách mạng bạo lực sang Việt Nam và cả Á Châu. Người dân Á Châu đã thật sự thức tĩnh và đứng dậy, họ sẽ làm chủ lấy đất nước của họ trong những ngày tháng tới.


    Lê Trung Nhân

    Xin bạn đọc đón đọc bài số 6.


    (*) OB1 và OB2: là Mập Phì và Quá Cân: Obesity và Overweight sẽ tàn phá xã hội Mỹ này khủng khiếp. Thân thể bị bệnh thì làm sao vui vẻ và sống hạnh phúc cho được!?. Vì không có tinh thần nào minh mẫn trong thân thể bệnh hoạn cả. Nhưng càng ăn và uống những thứ gọi là “Diet” theo kiểu của Mỹ, thì trong thân thể càng mang thêm bệnh bấy nhiêu. Chưa nói đến hàng trăm chứng bệnh khác mà nước Mỹ ngày nay phải đối diện; và chưa có phương pháp chữa trị. Con người hay quốc gia cũng vậy, một khi đã suy tàn cạn kiệt thì thể xác mình; cũng như xã hội mình đang sống sẽ bị tàn phá rất nhanh. Nước có tuần, Dân có vận. Âu cũng là “Định Số” cả!. Nhưng nếu Tin và Biết, thì Nguy có thể chuyển thành An trong một thời gian ngắn vậy!.

    (***) Trong chính trị thì gọi là “địa lý chính trị”, trong chiến lược thì gọi là: “địa lý chiến lược” (chiến lược lại nằm trong suốt dọc của Chính Lược). Gần đây trên các diễn đàn hải ngoại, lại thấy xuất hiện một vài bài viết của các nhà “thông thái”; thỉnh thoảng có một vài từ “chống Cộng” rất ngô nghê. Ví dụ như: Họ gọi nhóm cầm quyền Cộng sản ở Việt Nam là: “chính quyền Cộng sản Việt Nam”. Như vậy nếu gọi Cộng sản là “Chính Quyền”, thì mình “chống Cộng” họ để làm gì?!. Hay có một vài “cây viết” thay vì viết là: “địa lý chiến lược” hay là “địa lý chính trị”, thì họ lại làm cho ngôn ngữ nghèo nàn đi bằng cách viết vắn tắc là: “địa chiến lược”; “địa chính trị” (ngôn ngữ phải tốn rất nhiều năm người ta mới có thể tìm ra một từ ngữ mới. Cho nên những người đi sau phải có trách nhiệm vun bồi lên cây ngôn ngữ, hơn là làm nghèo nàn nó đi). Lê Trung Nhân nhận thấy các từ ngữ họ xử dụng hơi lạ nên nêu lên như vậy. Chứ nếu “phê bình” thì xin dành cho các nhà nghiên cứu về ngôn ngữ góp phần đính chính cho!

    (****) Tư Bản Mỹ là những nhà tài phiệt trọc phú của nước Mỹ. Họ khống chế luôn cả các chính khách của Mỹ, để thủ lợi riêng cho tập đoàn tài phiệt và phe nhóm của họ. Trong giới tư bản này cũng có một số họ giàu lòng hào hiệp và giúp đỡ những nước chung quanh trên thế giới này. Mưu đồ của tài phiệt là: Một tay họ “quậy phá”, và một tay kia họ “giúp đỡ” thế giới này để trục lợi. Nếu nhìn kỹ chúng ta sẽ nhìn ra sự việc dễ dàng.

    Trước đây người ta còn nghi ngờ những điều Trung Nhân nói ra ở trên. Nhưng ngày nay thì sự thật đã hiển nhiên. Ngay đến cả các tổ chức của người Mỹ yêu nước; họ đã cho người chạy ra ngoại quốc và tố cáo các tập đoàn tài phiệt của Mỹ. Ví dụ như ông Benjamin Fulford bên Nhật chẳng hạn. Xin bạn đọc bỏ thời gian vào các website dưới đây xem qua cho biết đâu là sự thật về các nhóm tài phiệt Mỹ. Và họ đã phá nát thế giới nyà trong hơn 100 năm qua ra sao!!!

    Quốc Hội Mỹ họ là những người đại diện cho nhân dân Mỹ. Họ làm việc vì lòng hào hiệp của một quốc gia yêu chuộng tự do và hòa bình.


    1. Chinese Mafia destroy Illuminati Interview with D ... - YouTube 

      www.youtube.com/watch?v=0vHHBECFKsk

      Feb 10, 2013 - Uploaded by scaife nineteen
      BEN FULFORD DISECTS HIS INTERVIEW WHITH D ROCKERFELA. ... Illuminati Interview with D ...



Lê Trung Nhân

------------------------------

Tài liệu tham khảo

Những tài liệu chúng tôi thu thập từ internet không nhất thiết là cùng quan điểm của Ban biên tập, nhưng hữu ích cho việc nghiên cứu về lịch sử các cuộc chiến của thế giới gây chết chóc cho triệu triệu sinh linh , và những nguyên nhân sâu xa được che đậy bưng bít hàng trăm năm qua.
Chúng tôi mong rằng nhiều người  trên thế giới thức tỉnh từ những cơn ác mộng và tự mình đứng dậy cởi bỏ gông cùm do các ác thế lực tài phiệt trên thế giới đã và đang đưa nhân loại vào vòng nô lệ mới dưới mỹ từ "TOÀN CẦU HÓA".
 Chúng tôi sẽ lần lược cập nhật thêm dữ liệu của các nạn nhân từ những nhân vật của FBI, NSA, CIA tố cáo những tội ác tầy đinh được bưng bít dưới ô dù "an ninh quốc phòng"
Trân trọng
BBT









  • Bankers Love Socialism -- Professor Antony Sutton - YouTube 

    www.youtube.com/watch?v=vftNpSXUOU8

    Feb 27, 2011 - Uploaded by LibertyTruthJustice
    A classic lecture by Professor Antony Sutton, who taught economics at California State University, and was a ...
  • Antony Sutton - Psychotronic Weapons and Behavior ... 

    www.youtube.com/watch?v=tKKDOgiHUdk

    Oct 27, 2012 - Uploaded by skalpsolo
    Antony Sutton has been persecuted but never prosecuted for his research and subsequent publishing of his ...
  • Antony C. Sutton: NWO Wall Street financed Nazis 1920s+ ... 

    www.youtube.com/watch?v=J3nDbJooPu0

    Nov 15, 2011 - Uploaded by infopowerment
    Unslave Humanity Tactical Media: http://whynotnews.eu/?p=2143 - Dr. Stanley Monteith http://radioliberty.com ...
  • Antony Sutton - Wall Street & Bolshevik Revolution Part 1.flv ... 

    www.youtube.com/watch?v=7GhPsJCXPqY

    Mar 9, 2010 - Uploaded by Healingitnow1
    A brilliant interview with one of the greatest researchers ever, Professor Antony Sutton, the author of Wall ...
  • Antony Sutton Wall Street Funded the Bolshevik Revolution ... 

    www.youtube.com/watch?v=kv_nX7TNQcs

    Sep 18, 2013 - Uploaded by Abel Danger
    Sutton studied at the universities of London, Göttingen, and California, and received his D.Sc. from the ...
  • Antony Sutton-1976 Lecture (Full Length) - YouTube 

    www.youtube.com/watch?v=mEipMmxSlGU

    Jul 2, 2011 - Uploaded by ConspiracyScope
    A rare 1976 lecture from Professor Antony C. Sutton. http://conspiracyscope.blogspot.com/
  • The Best Enemies Money Can Buy - An Interview with ... 

    www.youtube.com/watch?v=xSVWXmZB1wc

    Aug 27, 2012 - Uploaded by enoch7000
    The Best Enemies Money Can Buy - An Interview with ProfessorAntony C. Sutton - YouTube. Subscribe 887 ...
  • Antony Sutton - The Order of Skull and Bones [Brotherhood ... 

    www.youtube.com/watch?v=L_YWFC1HY74

    Jul 2, 2011 - Uploaded by axis4peace4
    Watch "The Best Enemies Money Can Buy" (Communism funded by Bankers): http://www.youtube.com/watch ...
  • -----------------------------------------------






    1. The One Percent - YouTube 

      www.youtube.com/watch?v...

      YouTube
      Nov 2, 2011 - Uploaded by WarZalez
      This 80-minute documentary focuses on the growing "wealth gap" in America, as seen through the eyes of ...
    2. ---------------------------------






    1. Norman Dodd - The Hidden Agenda For World Government ... 

      www.youtube.com/watch?v=c5eHdTk5hjw

      Feb 11, 2013 - Uploaded by ZeroFortyFive
      G. Edward Griffin interviews 83 year old Norman Dodds in this rare 1982 interview that exposes the New ...






    1. Norman Dodd On Tax Exempt Foundations - YouTube 

      www.youtube.com/watch?v=YUYCBfmIcHM

      Jun 12, 2008 - Uploaded by Kevin Gallagher
      Norman Dodd was interviewed in 1982 by G. Edward Griffin regarding the time he spent as the head ...
    2. --------------------------------
    3. Presidential Secrets" (Former Operative Chip Tatum Speaks)

      www.youtube.com/watch?v=w2dQJ51vDeY

      Apr 11, 2012 - Uploaded by derekw6826
      This video presents one of the most provocative interviews ever conducted by Ted Gunderson, a retired FBI ...






      1. Radio Stew Webb and CIA Whistleblower Gene Chip Tatum ...

        www.youtube.com/watch?v=Bs2byHPFkhM

        Apr 3, 2012 - Uploaded by Stew Webb
        Radio 1997 Interview Stew Webb Federal Whistleblower and NSA/ CIA Shadow Government Operative Gene ...







        1. www.youtube.com/watch?v=AZIIdtulwMM

          Jan 30, 2014 - Uploaded by Clayton Douglas
          Stew Webb and special guest Gene Chip Tatum: Vietnam Special Forces Air Combat Controller; US Army ...


    4. -----------------
    5. Ben Fulford, March 3, 2014: Secret cabal surrender ... 

      www.youtube.com/watch?v=IIs74CEiTKg

      Mar 4, 2014 - Uploaded by A.I. Reader
      Ben Fulford, March 3, 2014: Secret cabal surrender negotiations continue as their Ukraine bluff ... - YouTube ...
    6. Ben Fulford, February 25, 2014: War in the Ukraine and ... 

      www.youtube.com/watch?v=8Y6aB3L6Sxg

      Feb 25, 2014 - Uploaded by A.I. Reader
      Ben Fulford, February 25, 2014: War in the Ukraine and more banker murders as cabal end-game begins ...
    7. Ben Fulford, March 24, 2014: Talks on creating peaceful ... 

      www.youtube.com/watch?v=NmG2ek08erA

      Mar 25, 2014 - Uploaded by A.I. Reader
      From: http://benjaminfulford.net/ Sorry about the new voice; I lost my old voice. I hope you get used to it fast. I ...
    8. Ben Fulford, March 11, 2014: Nazis and Zionists are ... 

      www.youtube.com/watch?v=fr5JojhmPNM

      Mar 10, 2014 - Uploaded by A.I. Reader
      Ben Fulford, March 11, 2014: Nazis and Zionists are simultaneously suing for peace and ... - YouTube ...
    9. Ben Fulford - 3/17/2014 Cabal backs down after threat of ... 

      www.youtube.com/watch?v=SK5GGO_k9oo

      Mar 18, 2014 - Uploaded by 1NEOTECH
      Ben Fulford - 3/17/2014 Cabal backs down after threat of blockade of cabal controlled countries - YouTube ...
    10. Drakes Thursday updates show 1/31/2014Benjamin ... 

      www.youtube.com/watch?v=0HPDwyM92II

      Jan 29, 2014 - Uploaded by superJohnwild
      Drakes Thursday updates show 1/31/2014Benjamin Fulford, Karen Hudes,. superJohnwild·308 videos ...
    11. Benjamin Fulford -- February 4, 2014 2/04/14 Expect the ... 

      www.youtube.com/watch?v=cAj1IxwUfco

      Feb 4, 2014 - Uploaded by tenthsndyearsgoingon
      Buy that Hamsa painting for 50 dollars plus shipping (usually around 5 dollars) It will protect you against the evil ...
    12. Ben Fulford, January 28, 2014: Cabal mounts counter ... 

      www.youtube.com/watch?v=0lWpZMsS3Xs

      Jan 30, 2014 - Uploaded by A.I. Reader
      Ben Fulford, January 28, 2014: Cabal mounts counter-offensive but with limited impact ... - YouTube ...
    13. Ben Fulford, January 7, 2014: Final offensive against cabal ... 

      www.youtube.com/watch?v=INpZZcPzTLs

      Jan 10, 2014 - Uploaded by A.I. Reader
      Ben Fulford, January 7, 2014: Final offensive against cabal continues, resistance fading ... - YouTube ...




    14. Benjamin Fulford -- January 27, 2014 1/27/14 - YouTube 

      www.youtube.com/watch?v=kzhd3UNfY-Y

      Jan 27, 2014 - Uploaded by tenthsndyearsgoingon
      If you want to buy Branch-foot please message me, it is an TOTALLY original one of a kind painting. Oil on ...







    Thời Sự "Nóng"





    ------------------------------------------

    ---------------------------------------------------------
    Vân Anh -Ngày 1 tháng 10 Hà Nội Chính Thức Bán Nước Cho Bắc Kinh
    ----------------------------------------





    There was an error in this gadget