Nhà Báo Việt Thường

Nhà Báo Việt Thường

Tìm kiếm bài Blog than huu cua Nha Bao Việt Thường xin gõ chữ vào đây

Loading...

Sunday, September 20, 2009

DLHTN -GÀ vẫn là GÀ, GÀ không hóa CUỐC

video
Audio





















vẫn là , không hóa CUỐC

- Duyên-Lãng Hà Tiến Nhất -


Mấy dòng sau đây xin được mạn phép gởi đến nhà biên khảo Minh Võ và quí bạn đọc quan tâm.

Trên Website DCV Online, nhà biên khảo Minh Võ cho rằng lời phát biểu của ông trên DVD “Sự Thật Về Hồ Chí Minh” của Lm Nguyễn Hữu Lễ đã bị tôi xuyên tạc và đã trách mắng tôi là “nghe gà hóa cuốc”. Sự thật là thế nào: vẫn là , hay đã hóa ra CUỐC? Chúng tôi xin được trả lời như sau.

Trong DVD Sự Thật Về HCM, phần trả lời phỏng vấn của ông Minh Võ, câu cuối cùng ông nói (nguyên văn): “Nhưng quan trọng hơn là tại vì họ (Trường Chinh, Phạm Văn Đồng, Võ Nguyên Giáp-chú thích của người viết) không nắm vững được chiến tranh ý thức hệ, họ không hiểu được chủ nghĩa cộng sản đến nơi đến chốn.” (Ông Minh Võ hay quí vị nào nghi ngờ câu trích dẫn này xin mở coi lại DVD. Sự thật vẫn còn đó, người viết không thể sửa đổi được nội dung của hàng ngàn, hàng vạn đĩa DVD đã được phát hành. Cũng xin lưu ý, ông Minh Võ chỉ xuất hiện một lần trên DVD, không nhiều lần như những người khác nên rất dễ kiểm chứng).

Về phần chúng tôi, trong bài viết “Sự Thật Về Hồ Chí Minh, Không Biết Hay Không Dám Nói” đã trích dẫn ý trong câu phát biểu của ông Minh Võ. Tôi viết như sau (nguyên văn): “Ông Minh Võ: HCM, Phạm Văn Đồng, Võ Nguyên Giáp đều không hiểu chủ nghĩa cộng sản đến nơi đến chốn.” (Bài viết của chúng tôi cũng đã post trên nhiều diễn đàn một cách công khai, hiện nay còn thấy lưu trữ trên trang Web Hồn Việt UK Online, ông Minh Võ hoặc quí độc giả có thể kiểm chứng bất cứ lúc nào).

Sau khi đã trích dẫn ý của nhà biên khảo Minh Võ như trên, tôi bình luận đại lược là theo ông Minh Võ, người ta có thể nghĩ rằng CS cũng là một chủ nghĩa tốt đẹp, hay ít ra không đến nỗi tệ lắm. Chỉ vì bọn Hồ, Đồng, Minh, Giáp không hiểu chủ nghĩa CS đến nơi đến chốn, áp dụng vào thực hành sai nên đất nước mới tan hoang như hiện nay. Chứ còn nếu bọn này hiểu chủ nghĩa CS đến nơi đến chốn rồi đem áp dụng thì đã chẳng có chuyện gì. Lời bình luận của chúng tôi rất bình thường như thế mà ông Minh Võ cho là “khá gay gắt” và đã viết bài thanh minh gởi lên Website DCV Online.

Nhà biên khảo Minh Võ trong bài thanh minh đã dẫn chứng bằng cách trưng ra 12 câu Hỏi-Đáp mà ông đã soạn sẵn hầu trả lời phỏng vấn cho DVD của cha Lễ để chứng minh rằng tôi đã nghe gà hóa cuốc. Nhưng thật đáng tiếc, trong 12 câu trả lời của ông Minh Võ không có lấy một câu nào ông có thể viện dẫn để chứng minh tôi trích thuật sai. Sự thể cho thấy ông Minh Võ đã viết một đàng nhưng rồi ứng khẩu nói một nẻo khi thu hình. 12 câu viện dẫn của ông rõ ràng chẳng chứng minh được cái gì. Trái lại lời của ông trên đĩa DVD “họ không hiểu được chủ nghĩa cộng sản đến nơi đến chốn” thì vẫn còn đấy. Nhất ngôn xuất khẩu, tứ mã nan truy là thế. Sự sẩy miệng này thường xẩy ra lắm. Ông Minh Võ có thanh minh thanh nga mấy thì sự thật vẫn còn nằm trong DVD, không thể bôi xóa được.

Ở đây chúng tôi cũng phải thành thực công nhận là trong 12 câu trả lời viết (scripts) của ông Minh Võ, có nhiều câu rất đáng giá trong việc kết tội Hồ Chí Minh tuy chưa đạt yêu cầu lắm vì ông chưa kết tội đích danh Hồ là tên Việt gian tay sai bán nước. Chẳng hạn ông Minh Võ viết:

1- Đánh Pháp thì đúng là có đánh. Nhưng là để bảo vệ Cộng sản Quốc Tế. Chứ không phải để giành độc lập cho VN. Vì Vua Bảo Đại đã tuyên bố VN Độc Lập vào tháng 3-1945, 6 tháng trước HCM rồi. Và từ 1948 và 1949. với hiệp ước Élysée, chính tổng thống Vincent Auriol của Pháp đã ký với Bảo Đại để trao trả độc lập hoàn toàn rồi.

2- Nhận chỉ thị của Quốc Tế Cộng Sản giải quyết vấn đề Cách Mạng ở nước ta, tôi đã hoàn thành nhiệm vụ và thấy có trách nhiệm phải gửi tới các anh chị em và các đồng chí lời kêu gọi này (...)

3- Trong tập III của hồi ức Khrutshchev Remembers, trang 115, Khrutshchev đã viết:
“Các bạn phải tôn kính người này (tức HCM), hãy quỳ gối trước ông ấy để tỏ lòng biết ơn về những đóng góp vô vị lợi của ông ấy cho chính nghĩa Cộng Sản, đã dành cho nó tất cả sức lực và khả năng của mình.” Muốn hiểu rõ vì đâu mà ông Hồ được lãnh tụ Nga Cộng tuyên dương đến thế, hãy rỏ lại tập I, trang 487. Khrutshchev viết: “Giờ đây nhân dân Việt Nam đang đổ máu và hiến sinh mạng mình vì phong trào CS thế giới.” Như vậy, nếu nói ông Hồ có công thì phải nói ông ta có công với Quốc Tế Cộng Sản, chứ không có công mà chỉ có tội với nhân dân Việt Nam.

4- Như vậy, nếu nói ông Hồ có công thì phải nói ông ta có công với Quốc Tế Cộng Sản, chứ không có công mà chỉ có tội với nhân dân Việt Nam.

Từ sự khác biệt giữa bài trả lời viết trên giấy (scripts) mà ông Minh Võ viện dẫn với các câu trả lời bằng miệng (orally) của ông, người ta có thể nghi ngờ là có một toan tính lợi dụng uy tín của một nhà biên khảo nổi danh cho mưu đồ thầm kín mà chúng tôi gọi là remodel ngôi vị thần tượng HCM. Như ông Minh Võ viết trong bài thanh minh, Phần trả lời miệng những câu phỏng vấn chỉ nói lên được có 1/10 các vấn đề ông soạn ra và viết trên giấy. Câu hỏi đặt ra là tại sao những câu trả lời có nội dung sâu sắc như 4 trích dẫn trên thì bị cắt bỏ khi edit mà chỉ giữ lại câu nói có thể coi là lỡ miệng của ông Minh Võ “họ không hiểu được chủ nghĩa cộng sản đến nơi đến chốn?” làm người đọc có thể hiểu sai điều mà ông muốn nói lên. Cái uẩn khúc là ở chỗ đó. Lỗi đó gây nên vì người làm edit thiếu bén nhậy chính trị hay do chủ trương của nhà làm phim? Người hiểu biết chẳng ai tin một người làm edit có toàn quyền muốn làm gì thì làm đối với một sản phẩm mang tính chất tuyên truyền chính trị.


Cái đáng tiếc thứ nhất là ông Minh Võ đã phiền trách chúng tôi mà không coi lại đĩa DVD trước. Cái đáng trách thứ hai là bài viết thanh minh của ông Minh Võ trên DCV Online hình như đã bị tháo xuống sau khi chỉ đăng được vài ngày. Chúng tôi vào coi lại nhưng không còn tìm thấy nữa. Do đó quí độc giả muốn đi tìm sự thật cũng không còn cơ hội. Chuyện này hẳn là ngoài lãnh vực nghiên cứu của nhà biên khảo.

  • Duyên-Lãng Hà Tiến Nhất




PS: Bài thanh minh của ông Minh Võ lấy từ DCV Online do một người bạn gởi đến cho chúng tôi mới đây xin đính kèm để quí độc giả tham khảo nếu cần.

Minh Võ

Lời ngỏ : Khoảng giữa năm 2008, để chuẩn bị cho cuốn DVD Sự Thật về Hồ Chí Minh (mới phát hành ngày 11/07/2009), Phong trào Quốc Dân đòi trả tên Saigon đã gửi qua điện thư cho chúng tôi 12 câu hỏi để chuẩn bị cho một cuộc phỏng vấn có thu hình. Khi cuốn DVD ra mắt thì thấy trong đó chỉ có khoảng 10 phần trãm cuộc phỏng vấn này được phổ biến như khán thính giả đã thấy. Nay chúng tôi cho phổ biến toản bộ cuộc phỏng vấn dưới đây hầu qúy vị nào muốn biết 90 phần trãm còn lại nói những gì sẽ có dịp đọc ở đây.

Chúng tôi cũng nhân dịp này phủ nhận một thông tin sai lạc của tờ Saigon Nhỏ ở Quận Cam liên quan đến lời phát biểu của tôi trong cuốn DVD nói trên. Cách đây 3 ngày nhà báo Thanh Thương Hoàng ở San Jose đã đọc trên tờ Saigon Nhỏ cho chúng tôi nghe qua điện thoại lời phê bình khá gay gắt của tác giả Duyên Lãng Hà Tiến Nhất nhắm vào chúng tôi. Ông này viết rằng chúng tôi đã bảo những lãnh tụ Việt Cộng như Phạm Vãn Đồng, Trường Chinh, Võ Nguyên Giáp không hiểu gì về Cộng Sản. Thực ra nếu qúy vị nào đã xem cuốn DVD nói trên thì ắt thấy chúng tôi không hề nói như vậy.


Đọc toàn bộ nội dung 12 câu hỏi và trả lời trong cuộc phỏng vấn thu hình dưới đây, qúy vị sẽ thấy ông Duyên Lãng đã nghe "gà hóa cuốc" ra sao.

Phong Trào Saigon phỏng vấn Minh Võ về Hồ Chí Minh

1. Theo tài liệu của CSVN thì thân phụ ông HCM là Nguyễn Sinh Sắc là một nhà ái quốc, đã từ quan vì chống triều đình. Thưa ông sự kiện này có đúng không?

Đáp: Thưa không đúng. Ông Nguyễn Sinh Sắc không từ chức, mà bị cách chức vì say rượu đánh chết một nông dân tên là Tạ Đức Quang. Lúc ấy ông mang tên là Nguyễn Sinh Huy cải danh từ năm 1898. Án mạng xảy ra vào tháng 5 năm 1909. Tuy theo sự điều tra của Sở Mật Thám thì ông chỉ mang tội ngộ sát, (vì say rượu). Nhưng Hội đồng nhiếp chính ở Huế quyết định cách chức ông. Sau đó ông phải vào Lộc Ninh làm giám thị cho một đồn điền cao su để kiếm sống.


2. Xin ông cho biết, cái tên Nguyễn Ái Quốc có phải là tên riêng của ông HCM không?


Đáp: Không. Đó là tên chung của một số nhà ái quốc ở Pháp lúc ấy. Trong số này có các ông Nguyễn Thế Truyền, Phan Vãn Trường và Phan Chu Trinh, Lúc ấy ông Hồ mới tới Pháp, lại còn trẻ chưa có thành tích gì khiến mật vụ Pháp chú ý theo rõi. Vì thế các bậc đàn anh thường để cho ông ta thay mặt, đứng tên trên các vãn kiện hay bài báo do họ soạn thảo chung, hoặc riêng. Ngay chính ông Hồ trong tập hồi ký viết dưới bút hiệu Trần Dân Tiên, nhan đề Những mẩu chuyện về đời hoạt động của Hỗ Chủ tịch cũng xác nhận, nguyên vãn trang 46:

“Ông Nguyễn không đủ tiếng Pháp để viết và phải khẩn khoản yêu cầu ông Phan Vãn Trường viết thay. Ông Trường viết giỏi, nhưng không muốn ký tên. Mà chính ông Nguyễn đã phải ký tên những bài báo."

3. Xin ông cho biết nội dung của cuốn "Những mẩu chuyện..." mà ông vừa nói tới.

Đáp: Không thể nào có thể nói về nội dung của cuốn sách này, dù là chỉ tóm tắt hết sức vắn tắt. Vì tuy nó chỉ có 168 trang (ấn bản năm 2000) nhưng cuốn sách đã nói đến rất nhiều vấn đề. Lý do tại sao thanh niên Ba chịu làm bồi tầu để có phương tiện xuất dương. Những cực khổ hiểm nguy anh ta phải chịu trên tầu, rồi trên bến, nõi các nước mà anh ta đi qua. Tình hình chính trị tại những nước như Pháp, Anh, Nga, Trung Quốc. Những công việc mà anh ta làm để chứng tỏ lòng yêu nước, thương dân. Những cuộc chạy trốn sự theo rõi, truy nã của thực dân Pháp, của mật thám Anh. rồi những lần vào tù ở Quảng Châu, ở Hương Cảng. Những tháng ngày hoạt động bí mật, cạo đầu mặc áo sý trốn trong chùa ở Thái Lan...vân vân. Đó là chưa kể việc ông ta lập hội Thanh Niên Cách Mạng Đồng Chí, mặt trận Việt Minh, tổ chức cýớp chính quyên ngày 19-8-1945, ra mắt quốc dân ngày 02/09/1945.. . cho đến khi lên tiếng kêu gọi toàn dân kháng chiến.


Trong cuốn Ai Giết Hồ Chí Minh biên soạn năm 2002 tôi đã để hẳn một chương dài 40 trang để nói sõ qua về mấy điểm chính (chỉ mấy điểm chính mà thôi) trong cuốn sách của Trần Dân Tiên.


Tôi đã phân tích để nêu ra dụng ý của tác giả khéo léo làm cho người đọc thấy ông Hồ thực sự là người yêu nước thương dân chứ không phải là người Cộng sản. Chẳng những thế ông ta còn là người hiền lành, hay thương người, luôn chịu khó lao động cực khổ, nhẫn nhục trong mọi nghịch cảnh, đồng thời không ngừng học hỏi trong sách báo và các cuộc hội họp để tìm đường cứu nước. Ông cũng gián tiếp chứng tỏ các tổ chức yêu nước khác, kể cả những nhà đại cách mạng đã đi không đúng đường. Chỉ có con đừong ông ta chọn là đúng.


Vì vậy tôi đã bảo cuốn những mẩu chuyện về đời hoạt động của Hồ Chủ tịch là một kiệt tác tuyên truyền. Chính nhờ nó mà ông đã cứu được sinh mệnh chính trị của mình.

Một điều nữa chứng tỏ tác dụng tuyên truyền của nó rất to lớn, lợi hại là nhờ có nó mà ông ta đã gây được ảnh hưởng rất lớn trong nhân dân và trên thế giới.


Có thể nói ông Hồ đã đúc cốt cho đàn em và các sử gia sau này cứ theo đó mà nặn nên bức tượng Hồ Chí Minh anh hùng dân tôc, Cha Già dân tộc, rồi tha hồ bồi đắp, tô vẽ thêm.

Trong đó ông ta cũng đã dùng những lời lẽ cay độc để hạ uy tín của những đối thủ lợi hại như các ông Nguyễn Tường Tam, Nguyễn Hải Thần, gián tiếp ví họ với phân bón, tố cáo họ đào nhiệm mang theo công qũy, v.v...


Để giải thích rõ những điều này, cần phải trình bày lại nhiều chi tiết mà chúng tôi đã viết trong cuốn sách nói trên rồi.


4. Đâu là chứng cớ Trần Dân Tiên chính là Hồ Chí Minh?


Đáp: Năm 1997, tức cách nay hơn 11 năm, nhà văn Vũ Thưý Hiên đã viết trong tác phẩm hồi ký Đêm giữa ban ngày” rằng
“đến bây giờ chẳng còn ai không biết tác giả Trần Dân Tiên của cuốn Những Mẩu Chuyện Về Đời Hoạt Động Của Hồ Chủ Tịch là chính Hồ Chí Minh." Là bởi vì ngay năm 1976, nghĩa là chỉ một năm sau khi toàn thắng và chiếm được cả nước, Việt Cộng đã chủ quan cho rằng nay đã toàn thắng chẳng còn gì phải sợ, phải giấu nữa, nên họ đã ngang nhiên xác nhận điều đó trong cuốn Những Sự Kiện Lịch Sử Đảng Cộng Sản (trang 672).

Rồi 11 năm sau, năm 1987, một cán bộ CS là Hà Minh Đức cũng viết hụych tọet ra rằng cuốn sách nói trên là tác phẩm vãn học của Hồ Chí Minh. Cuốn sách của Hà Minh Đức còn được đề tựa bởi Nguyễn Khánh Toàn, là người đã từng sống và làm việc với ông Hồ ở Nga trong nhiều năm, biết rõ về ông Hồ.

Cho nên ngày nay thiết tưởng không nên đặt câu hỏi như trên nữa.


5. Theo ông, tại sao HCM lại có thể viết sách tự đề cao mình, tự gán cho mình là "Cha Già Dân Tộc" một cách lố lãng như trong cuốn NMCVĐHĐCHCT như vậy?


Đáp: Vì nhu cầu cấp bách để tự cứu lấy sinh mạng chính trị. Lúc cuốn sách xuất bản lần đầu tiên là vào mùa xuân năm 1948. Như vậy ông ta đã cýu mang và viết nó trong lúc chiến cuộc sôi động nhất giữa quân Pháp và Việt Minh. Quân của ông Hồ chịu những tổn thất kinh khủng. Đã có lúc ông súyt bị bắt sống ở Việt Bắc. Ông ta thấy rõ nguyên do tại sao không chỉ có Thực Dân Pháp, mà cả các chính phủ Anh, Mỹ đều chống Việt Minh. Anh đã giúp Pháp trở lại Đông Dương sau thế chiến II. Mỹ đã viện trợ dồi dào về tài chính cho Pháp tiếp tục chiến tranh chống Việt Minh. Chỉ vì họ biết ông là Công Sản. Mà theo ý họ, đã là cộng sản thì là tay sai Quốc Tế III, hay Quốc Tế Cộng Sản, tức Liên Xô.


Chính ông Hồ đã gián tiếp thú nhận điều đó khi viết trong cuốn sách mỏng nói trên rằng “Bọn đế quốc bịa đặt rằng những người cách mạng đó là tay sai của Đệ Tam Quốc Tế, của Liên Xô... Đế quốc Anh cho rằng ông Nguyễn là tay sai của Liên Xô. Vì vậy nhà cầm quyền Anh coi ông là kẻ thù số một và cố bắt ông cho bằng được.”

Ông bảo người ta bịa đặt, nhưng trong bụng ông phải nhìn nhận người ta nói đúng.

Năm 1945, mặc dù đã giải tán đảng CS ngày 11-11, nhưng ông vẫn gặp khó khăn trong việc thành lập chính phủ liên hiệp. Ông đã phải bất đắc dĩ cầu cứu đến cựu hoàng Bảo Đại mà ông đã tôn là cố vấn tối cao của chính phủ của ông. Ông dã thú thực với Bảo Đại rằng vì người ta coi ông quá đỏ, nên ông muốn hóan đổi địa vị, tôn Bảo Đại lên làm chủ tịch nước, còn ông xuống làm Cố Vấn.


Như vậy ông biết hơn ai hết là bao lâu chưa chứng minh được cho nhân dân trong nước và thế giới rằng ông là người quốc gia chứ không phải cộng sản từ bản chất, thì ông sẽ không sao thắng được trong trận chiến giành quyền lực.


Có đọc đi đọc lại và phân tích thật kỹ cuốn sách mỏng của Trần Dân Tiên thì mới thấy được cố gắng của ông về mặt này.


6. Ông có thể nêu một vài ví dụ cụ thể trong cuốn sách được không?


Đáp: Ví dụ khi ông thuật lại việc ông bỏ phiếu tán thành Đệ Tam Quốc Tế ở hội nghị Tours bên Pháp năm 1920 qua lời đối đáp với một công nhân, thợ khâu (hay thợ may) là cô Rose. Rose hỏi Nguyễn:

" Thế thì tại sao đồng chí lại bỏ phiếu cho Đệ Tam Quốc Tế?

Rất giản đõn. Tôi không hiểu chị nói thế nào là chiến lược, chiến thuật vô sản và nhiều điểm khác. Nhưng tôi hiểu rõ một điều. Đệ Tam Quốc Tế rất chú ý đến vấn đề giải phóng thuộc địa. Đệ Tam Quốc Tế nói sẽ giúp đỡ các dân tộc bị áp bức giành lại tự do và độc lập của họ. Còn Đệ Nhị Quốc Tế không hề nhắc đến vận mạng các thuộc địa.”
Ta đã biết cuộc bỏ phiếu này đã chấm dứt nhiều tháng tranh luận gay go xảy ra trong nội bộ đảng Xã Hội Pháp kể từ khi Lênin thành lập Quốc Tế Ba năm trước. Với lá phiếu tán thành Quốc Tế Ba, ông Hồ đã nghiễm nhiên trở thành một trong những người sáng lập đảng Cộng Sản Pháp. Như vậy vai trò của ông ta không nhỏ. Nhưng trong cuốn tự truyện viết với bút hiệu Trần Dân Tiên, ông không hề nhắc tới vai trò của mình. Mà chỉ thuât lại một cuộc đối thoại đõn sõ mộc mạc với cô thợ may. Mục đích của ông chỉ nhắm tới việc chứng minh ông theo Cộng Sản chỉ vì Cộng Sản chủ trương giúp các nước bị trị giành lại độc lập. Đặc biệt là trong sách ông không nói gì đến những việc ông làm trong những năm sống ở Liên Xô. Ví dụ việc ông được bầu vào chủ tịch đoàn của Quốc Tế Nông Dân, hay vai trò quan trọng của ông trong phái bộ Borodin của Liên Xô bên cạnh chính phủ Trung Hoa dưới sự lãnh đạo của Bác sĩ Tôn Dật Tiên v.v...

Ngay việc thống nhất 3 đảng Cs ở Đông Dương ông cũng chỉ nói sõ qua việc ông họp các phe phái bảo nên thống nhất, không nên có 3 đảng trong một nước. Chứ ông không đả động gì chỉ thị của Liên Xô, hay bài diễn văn ông đọc vào dịp thống nhất đảng này. Trong bài diễn vãn này ông chẳng nhắc gì đến mục tiêu giải phóng dân tộc, mà chỉ nêu rõ đảng là đảng của giai cấp vô sản. Hãy so sánh lời lẽ trong diễn vãn đó với những hàng sau đây của Hồng Hà, một ủy viên trung ương Đảng, tác giả nhiều sách về tiểu sử HCM:

“Anh Nguyễn xúc động mở đầu Lời Kêu gọi...:

‘Nhận chỉ thị của Quốc Tế Cộng Sản giải quyết vấn đề Cách Mạng ở nước ta, tôi đã hoàn thành nhiệm vụ và thấy có trách nhiệm phải gửi tới các anh chị em và các đồng chí lời kêu gọi này (...) Đảng Cộng Sản Việt Nam đã thành lập. Đó là đảng của giai cấp vô sản. “Đảng sẽ dìu dắt giai cấp vô sản lãnh đạo càch mạng Việt Nam đấu tranh nhằm giải phóng cho toàn thể anh chị em bị áp bức bóc lột.’ (SĐD trang 240)

Cho nên những ai không am tường về chủ nghĩa Marx và chiến lược sách lược của Lênin thì sẽ rất dễ tin lời ông Hồ. Họ sẽ nghĩ ông đích thực là nhà ái quốc, luôn luôn chiến đấu cho nền độc lập của Việt Nam, chứ không vì một chủ nghĩa ngoại lai.

Nhưng ai đã hiểu rõ Cộng Sản không dung nạp ý niệm tổ quốc, và sách lược Lênin chỉ là sách lược giai đoạn, và nhất là đã biết ông Hồ đã từng say mê đọc ngấu nghiến các tác phẩm của Mác, như chính Jean Sainteny, một người tự coi là bạn thân của ông Hồ, và cũng được ông Hồ đối xử như bạn thân, từng nói: Il dévora Marx, thì sẽ thấy thâm ý của ông Hồ khi thuật lại câu đối đáp dõn sõ với cô Rose nào đó.


7. Ông có thể cho biết ông Hồ tự phong mình là Cha Già Dân Tộc trong hoàn cảnh nào không?

Đáp: Gần cuối sách. Sau khi trýng nguyên vãn lời Hồ Chí Minh kêu gọi toàn dân kháng chiến, Trần Dân Tiên viết: (thu hình trang sách này)

“Nhân dân Việt Nam muôn người như một nghe theo lời Hồ Chủ tịch, vì họ hoàn toàn tin tưởng ở Hồ Chủ tịch, họ hoàn toàn kính yêu Hồ Chủ tịch. Không có gì so sánh với lòng dân Việt Nam kính mến, tin tưởng lãnh tụ Hồ Chí Minh.

"Nhiều nhà báo và nhiều người bạn ngoại quốc rất lấy làm ngạc nhiên trước lòng kính yêu của nhân dân Việt Nam đối với vị Cha Già Hồ Chí Minh.”

Và mấy trang sau, tác giả viết: (thu hình)
"Nhân dân gọi Hồ Chủ tịch là Cha già của dân tộc, vì Hồ Chủ tịch là người con trung thành nhất của Tổ quốc Việt Nam.” (SĐD trang 203 và 208)
Đưa ra nhận định chủ quan như thế, sau lời kêu gọi kháng chiến đến cùng, chứng tỏ ông Hồ nhìn thấy nhu cầu phải làm cho mỗi người dân tin ông, coi ông như người Cha thì mới kháng chiến thành công. Để đạt được mục đích đó, ông đã nói như mọi người dân đã tin ông rồi, đã yêu ông, coi ông như người cha, Cha già của dân tộc rồi. Quả thực ông đã am tường những định luật tâm lý căn bản. Và ông đã thành công.
Xin hãy nghe lại lời ông kêu gọi kháng chiến:
Trần Dân Tiên viết:
“Hồ Chủ tịch nói với nhân dân:
“Kháng chiến, kháng chiến trường kỳ. Kháng chiến nữa, kháng chiến đến cùng...”

8. Ông nghĩ thế nào về sự việc Hồ Chí Minh tự cho mình còn giỏi hơn Đức Thánh Trần Hưng Đạo với 2 câu thơ: “Bác đưa một nước qua nô lệ. / Tôi dắt năm châu tới đại đồng.

Đáp: Bài thơ thất ngôn bát cú ông Hồ vịnh Đức Thánh Trần ở Đền Kiếp Bạc trong đó có hai vần thơ trên là một chứng liệu cho thấy ông Hồ vô lễ, ngông cuồng, và lấy mộng làm thực.

Dầu sao Đức Thánh Trần cũng là bậc tiền bối, được toàn dân tôn là đại anh hùng dân tộc, là thánh nhân. Còn ông Hồ lúc ấy chưa có thành tích gì đáng sánh cùng. Hơn nữa ông Hồ đã tỏ ra cuồng tín vào chủ nghĩa CS. Nó hứa sẽ đưa năm châu đến đại đồng. Nhưng còn xa lắm mới tới đích. Vả lại sau này nó đã chứng tỏ là ảo tưởng đã dìm nhiều dân tộc xuống hố nghèo khổ và cuối cùng đã tiêu vong. Mà nếu giả sử nó thành công, thì lúc ấy cũng chưa thể viết như thế, nếu không phải là kẻ cuồng tín, mơ mộng viễn vông. Cho nên theo những gì đã xảy ra cho nhân dân trong thực tế, có lẽ nên sửa lại hai cậu thơ trên như sau:

“Bác đưa Tổ Quốc qua nô lệ.

Con dắt nhân dân tới đại bần.”

9. Nhiều tác giả ngoại quốc vẫn nhận xét Hồ Chí Minh là người có tinh thần quốc gia. Ông chỉ dùng chủ nghĩa CS để giải phóng dân tộc khỏi ách đô hộ. Ông nhận định như thế nào về nhận xét này?

Đáp: Phần đông họ bị ảnh hưởng bởi những cuốn tiểu sử của ông Hồ tương tự như cuốn nói trên của Trần Dân Tiên, hoặc bởi chính cuốn đó. Trong số 3 người thân cận nhất, được trọng dụng nhất của ông Hồ là Trường Chinh, Võ Nguyên Giáp và Phạm Văn Đồng, thì tất cả đều viết tiểu sử ông Hồ.


Trường Chinh có 2 cuốn: Chủ Tịch HCM, sự nghiệp vĩ đại, gương sáng đời đời, NVB Sự Thật, 1980. Và Chủ tịch HCM vĩ đại sống mãi trong sự nghiệp cách mạng của chúng ta.

XB Sự Thật 1985.
Phạm Văn Đồng có 4 cuốn: Hồ Chủ tịch, tinh hoa của dân tộc, lương tâm của thời đại, NXB Sự Thật 1976; HCM, một con người, một dân tộc, một thời đại, một sự nghiệp, NXB Sự Thật 1990; HCM, quá khứ, hiện tại và tương lai. Sự Thật, 1991; HCM và con người Việt Nam trên con đường dân giầu nước mạnh, NXB Chính Trị Quốc Gia, 1993.

Võ Nguyên Giáp có 5 cuốn (khỏi kể ra vì mất thì giờ của qúy vị.)


Đó là chưa kể những tiểu sử do các tay em khác ít quan trọng như Vãn Tiến Dũng, Hồng Hà, v.v..


Có lẽ những cuốn tiểu sử trên đã ảnh hưởng phần nào đến quan điểm của các tác giả ngoại quốc về ông Hồ. Nhưng quan trọng hơn là vì họ không nghiên cứu kỹ về chủ nghĩa Mác, về chiến lược, sách lược đấu tranh của Lênin, và nhất là họ không có điều kiện để theo rõi thật sát các biến cố và dữ kiện lịch sử chiến tranh ở Việt Nam. Lý do chính vì họ hông có dịp hay rất ít cõ hội đến chứng kiến tận mắt, tại chỗ, do bản chất xã hội Việt Nam thời đó là một xã hội hoàn toàn khép kín.


Tóm lại những người cho đến nay vẫn còn ca tụng ông Hồ là anh hùng dân tộc là vì họ không đặt ông ta vào trong bối cảnh chiến tranh ý thức hệ toàn cầu của CS. Đây là cuộc chiến giữa Cs và thế giới tự do, toàn thể nhân loại, chứ không phải chỉ giữa hai khối Đông Tây, giữa CS và Tư Bản, như nhiều người nghĩ.


10. Xin ông nói rõ hơn về từng điểm trong 3 điểm chủ nghĩa, chiến lược sách lược, và lịch sử chiến tranh nêu trên.


Đáp: Xin thýa trước, vì là những vấn đề rộng lớn, phức tạp nên tôi đã để gần 800 trang sách để giải thích kỹ những điểm đó và đã dùng chính những luận điểm và dữ kiện do các nhà báo hay sử gia đó trình bày hay cung cấp, và cả những tài liệu chính xác của Cộng Sản VN hay Quốc Tế CS, để phản bác quan điểm của họ và trình bày quan điểm của tôi. Ở đây tôi chỉ xin tóm gọn bằng mấy lời đõn giản. Mong những ai chưa vừa ý và muốn tìm hiểu tường tận sẽ tìm đọc trong cuốn sách đã được tái bản và đã được nhiều Web sites đưa lên mạng.


11. Xin lỗi, ông vừa nói tới cuốn sách gì?


Đáp: Cuốn Hồ Chí Minh, nhận định tổng hợp do Tủ Sách Tiếng Quê Hương xuất bản năm 2003 và tái bản năm 2006.


Trước hết về chủ nghĩa Mác. Ngày nay ai cũng đã rõ Mác chủ trương thế giới đại đồng, theo duy vật lịch sử. Cuối cùng mọi quốc gia đều biến mất. Cho nên khi đã tin vào thế giới đại đồng như trong bài thơ nêu trên, ông Hồ không còn có thể yêu nước được nữa. Ông chỉ có thể yêu giai cấp vô sản, hay đúng ra yêu cái ảo mộng của Mác mà thôi.

Nhưng lý luận như thế nhiều người sẽ cho là quá giản đõn và không phục. Họ trýng đề cương về chủ nghĩa thực dân và chủ nghĩa dân tộc của Lênin, để nói rằng, bất kể lý thuyết chủ nghĩa Mác ra sao, trong thực tế, những người theo Lênin đã bênh vực các nước bị trị, muốn giúp họ chống thực dân đế quốc. Đó là vì "chủ nghĩa dân tộc.


Muốn phản bác luận điểm này phải phân tích chiến lược và chiến thuật, hay chiến lược và sách lược, là điều phức tạp, nghiêu khê.


Với những ai không ở trong quân đội, mà lại ít nghiên cứu về quân sự, thì quả là khó khăn để giải thích và thuyết phục. Nhất là quan điểm chiến lược và sách lược của Lênin lại là thứ phức tạp hơn nữa. Không đọc tác phẩm Những nguyên lý của chủ nghĩa Lênin của Stalin, thì rất khó lãnh hội. Chính vì chỗ lắt léo, phức tạp này khiến nhiều người không hiểu tại sao, Hồ Chí Minh chủ trương giải phóng dân tộc theo sách lược Lênin mà lại bảo ông ta không yêu nước.


Xin đơn giản hóa tối đa vấn đề như sau.


Theo đúng thuyết Cộng Sản, của Mác cũng như của Lênin thì các người CS tranh đấu đánh đổ các nước tư bản, đế quốc để lập nên một chế độ đại đồng trong đó không còn quốc gia nữa. Nhưng theo sách lược giai đoạn của Lênin, tôi thêm hai chữ giai đoạn vào cho dễ hiểu, thì muốn đi tới mục tiêu cuối cùng đó, phải chia cuộc đấu tranh ra làm nhiều giai đoạn. Và trong một giai đoạn nào đó, Quốc Tế Cộng Sản cần phải lợi dụng lòng yêu nước của các dân tộc bị trị để đánh đế quốc, và tiêu diệt tư sản. Xin nhớ đó là nhu cầu chiến thuật, hay dùng đúng chữ của CS VN thì là nhu cầu sách lược. Khi qua giai đoạn đó rồi, thì sẽ tiến lên giai đoạn hủy bỏ các quốc gia cùng với các giai cấp để chỉ còn lại giai cấp vô sản toàn thế giới mà thôi.


Như vậy, tóm lại những người CS như ông Hồ nói là chiến đấu chống thực dân, đế quốc, không phải vì chủ nghĩa dân tộc, mà vì chủ nghĩa CS, vì thế giới đại đồng hoang tưởng.

Những sự kiện lịch sử chứng minh điều đó. Và đây là điểm dễ hiễu, dễ được thuyết phục mà các người CS không thể chối cãi được, ví nó đã ra ngoại phạm vi lý thuyết trừu tượng và chiến lược sách lược nghiêu khê, để vào thực tế lịch sử hiển nhiên.


Nếu bảo ông Hồ và đảng CS của ông chiến đấu vì dân vì nước, vì chủ nghĩa dân tộc, thì tại sao các ông lại giết vô số nhà ái quốc? Nếu bảo chiến đấu để đánh đuổi thực dân, giành độc lập, thì tại sao sau hiệp ước Élysée do Tổng Thống Pháp Vincent Auriol ký với cựu hoàng Bảo Đại ngày 8-3-1949 và được Quốc Hội Pháp phê chuẩn đầu năm 1950 trao trả độc lập cho Việt Nam trong Liên Hiệp Pháp, các ông vẫn tiếp tục chiến tranh, đẩy hàng trãm ngàn người vào chỗ chết? Như vậy là thương dân, vì dân ý? Độc lập đã có rồi cõ mà? Tại sao khi đã chiếm được nửa nước, với hiệp định Genève, năm 1954, các ông liền áp dụng đúng những chính sách của một nước Cộng Sản, như Trung Cộng, như Liên Xô và các nước Đông Âu. Cũng hợp tác xã, cũng đánh tưý sản, cũng cải cách ruộng đất. Chỉ nguyên cuộc CCRĐ này đã giết gần 200 ngàn người. Tài liệu lịch sử kinh tế của chính các ông đã xác nhận con số người bị giết là 172,008. Nhưng nhiều nguồn tin khác nói đến nửa triệu. Cải cách bằng bạo lực, khủng bố kinh khủng như vậy rõ ràng mang dấu ấn của chủ nghĩa cách mạng giai cấp bằng bạo lực của Mác, Lê, không thể nào bảo là cuộc cải cách vì dân tộc được.

Hơn nữa, bằng chứng rành rành cho thấy chính ông Hồ đã viết đơn xin Staline chỉ thị về việc tiến hành cuộc cải cách đấm máu ấy.

(Thu hình phóng ảnh văn thư HCM viết bằng tiếng Nga)


12. Ông nghĩ gì về lập luận cho rằng dù ông HCM có nhiều lỗi lầm nhưng ông ta vẫn có công đánh Pháp để giành độc lập, giải phóng VN khỏi ách thực dân?


Đáp: Đánh Pháp thì đúng là có đánh. Nhưng là để bảo vệ Cộng sản Quốc Tế. Chứ không phải để giành độc lập cho VN. Vì Vua Bảo Đại đã tuyên bố VN Độc Lập vào tháng 3-1945, 6 tháng trước HCM rồi. Và từ 1948 và 1949. với hiệp ước Élysée, chính tổng thống Vincent Auriol của Pháp đã ký với Bảo Đại để trao trả độc lập hoàn toàn rồi. Lúc ấy ông Hồ đánh Pháp vì Pháp đánh CS, cũng như mọi người trong thế giới tự do đánh CS bằng nhiều hình thức khác nhau. Ở VN, VM đánh bằng vũ khí thì Pháp cũng phải đánh bằng vũ khí. Không những để bảo vệ Liên Hiệp Pháp mà thôi mà là còn để bảo vệ toàn thể thế giới tự do. Có đặt cuộc chiến VN vào trong bối cảnh chiến tranh ý thức hệ CS, thì sẽ thấy điều đó rõ như ban ngày.


Còn đối với những ai không chịu đặt nó vào trong bối cảnh chiến tranh ý thức hệ CS, thì không gì bằng trýng ra đây một bằng chứng không thể chối cãi, trong số những bằng chứng mà chúng tôi đã trưng trong cuốn HCM nđth nói trên.


Xin ghi lại đây 2 câu nói để đời của Khrutshchev và chúng tôi đã trưng dẫn nhiều lần:


Trong tập III của hồi ức Khrutshchev Remembers, trang 115, Khrutshchev đã viết:

“Các bạn phải tôn kính người này (tức HCM), hãy quỳ gối trước ông ấy để tỏ lòng biết ơn về những đóng góp vô vị lợi của ông ấy cho chính nghĩa Cộng Sản, đã dành cho nó tất cả sức lực và khả năng của mình."
Muốn hiểu rõ vì đâu mà ông Hồ được lãnh tụ Nga Cộng tuyên dương đến thế, hãy rỏ lại tập I, trang 487. Khrutshchev viết: “Giờ đây nhân dân Việt Nam đang đổ máu và hiến sinh mạng mình vì phong trào CS thế giới."

Như vậy, nếu nói ông Hồ có công thì phải nói ông ta có công với Quốc Tế Cộng Sản, chứ không có công mà chỉ có tội với nhân dân Việt Nam.


02/09/2008



No comments:

Thời Sự "Nóng"





------------------------------------------

---------------------------------------------------------
Vân Anh -Ngày 1 tháng 10 Hà Nội Chính Thức Bán Nước Cho Bắc Kinh
----------------------------------------





There was an error in this gadget